Bài đã gửi bởi andrykaka07


[MacproDS] Kiều Max rất ghét nhưng chủ yếu vếu em nó

2015-05-21 11:05:14
có ai tin em nó 15t làm gái massage ở hoa đào nha trang của tui không :v

<><><>Nhóm mẫu nữ khỏa thân gây sốc tại triển lãm<><><>

2013-12-22 16:07:32
toàn mấy cha cmt bá đạo hok 3ahhyes33ahhyes33ahhyes3

Bị ép chuyển trường do... mặc nhầm quần, nam sinh Khánh Hòa mua thuốc ngủ tự tử

2013-08-03 20:29:56
ta ở Nha Trang đây...nghe cái tin này mà mún đập vỡ mặt cái thắng chó hiệu trưởng này quá...mất hình tượng người nha trang quá 3curse33curse3

Bàn thắng Fair Play nhất trong bóng đá

2013-07-13 18:15:36
LoOneyHipPer ông hok bik gì về bóng đá àk....bên đỏ phải đá trả bóng lại cho bên vàng nhưng anh ta đá mạnh quá lỡ vào, theo luật vẫn công nhận bàn thắng đó nên bên đỏ cho bên vàng vào lại thôi như thế mới fairplay chứ 

My life !................

2013-07-09 19:09:39
Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 25) Chạy xe được một chút thì thấy rát rát tay, nhìn lại mới biết cái cột nhà lấy hết miếng da làm kỷ niệm, vôi buông tay xăn áo lên cao một chút để khỏi bị dính máu lên đồng phục. Bon chen dưới cái nắng bức bối của SG cuối cùng cũng tới quán, hình như có bảo vệ mới thì phải, đi thẳng từ cổng vào quán, lâu ngày đi làm trở lại, quán cơ bản cũng không có gì thay đổi, mọi thứ không đổi trừ con người theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cơ bản là thấy vài gương mặt phục vụ mới, chắc là ông Kha mới thay một số đứa phục vụ, dịp cuối năm đa số phục vụ là sinh viên làm thêm nên nó đoán đây cũng là khoảng time sinh viên bước vào các kỳ thi hết môn chuẩn bị sang học kỳ mới, cả nó cũng sắp thi hết môn, lúc sáng đi học có nghe tụi trong lớp nói. Thu ngân cũng mới, tự nhiên chột dạ, có khi nào thay nguyên dàn nhân viên quán không ta, đương nhiên về quán làm lần này…chính nó cũng thay đổi. Đi vòng vòng kiếm ông kha thì hổng thấy, thôi kệ đang đói vào bếp coi có gì xin nhét bụng tính sau. May quá chú đầu bếp vẫn còn làm, thăm hỏi vài câu mới biết ông Kha chạy đi công chuyện với chị Tiên. Xin một ổ bánh mỳ với chén cà-ri nó trốn lên lầu ăn. Hí hửng chạy vào phòng, có một thoáng giật mình khi nhìn xuống dưới nền thảm, nhìn xung quanh căn phòng.... Giờ này khu D chưa có nhận khách nên từ trước giờ đi làm có đồ ăn vụng nó đều trốn lên đây ăn. Ráng thò tay vào góc phía sau cái màn che, nó nhớ có mấy lần nó với em lên đây ngồi chơi ăn vụng, em có giấu nước ngọt trên này để mỗi lần nó ăn vụng chỉ cần lấy 1 ly nước đá lên là có đồ uống, cái góc này chẳng ai để mắt quét dọn tới cả…(A-men, ông Kha mà đọc được dòng này chắc tức lắm). Xui quá, chẳng còn lon nào, đành chạy xuống lấy một ly đá, rót nước lọc vào chạy trở lên, để ly nước lên bàn rồi kéo ghế ngồi, cái ghế bị hỏng một bên chân, phải đứng dậy loay hoay kiếm giấy cuộn lại lót dưới ghế, lui cui thế nào chẳng biết bổng nhiên nghe tiếng đổ vỡ phía trên đầu. Vội đứng dậy, thì ra cái ly nước bị ngã lăn từ trên bàn rơi xuống nền, nước và đá văng tung tóe loang khắp bàn,cả dưới nền nửa…Nó đứng im đưa ánh mắt nhìn vào những mảnh thủy tinh vỡ, có điều gì đó vụt qua trong lòng, đủ để nhói một tí. Tự vỗ tay vào trán mình “Tệ thiệt! Lẽ ra không nên lên căn phòng này ăn mới phải”…lỡ lên rồi, dù sao cũng chỉ là căn phòng caffe thôi mà, cười nhẹ một cái nó quay lưng đi ra cửa lấy cây chổi với ki hốt rác mang vào quét dọn gom thủy tinh lại đổ vào thùng rác rồi kiếm ly nước khác ngồi ăn. Tránh nhỏ Hân chạy đi làm sớm tới đúng giờ ca làm của nó nên cũng không có gì gấp gáp.   Ăn xong thì dọn dẹp rồi đi xuống lầu, ông Kha cũng về tới, đem đống giấy tờ gì đó bỏ vào tủ trong phòng rồi trở ra ngoắc nó đi ra một góc caffe ngồi -         Đi làm sớm mậy? -         Dạ ở nhà nóng quá! -         Nóng con khỉ mày Đ.M cái thằng trời đánh! Vừa nói ổng quất 1 cái bốp lên đầu nó rồi mới ngồi xuống đối diện nó -         Gì nửa ông già mới vô kiếm chiện hả? -         Đ.M mày…anh em thì anh em…lần này tau thấy mày bậy thiệt… Nó ngơ ngác xoa xoa đầu -         Vụ gì nửa, em làm gì đâu bậy? -         Mày ngon! Nói tau nghe mày thương con Thy thiệt không? Đ.M nói gì thì nói chưa gì hết mày làm vậy bậy quá. Tau đéo bênh mày được. Caffe không mày? Ổng làm một tràng xong quay qua thằng nhân viên mới gọi hai ly caffe. Chờ ổng gọi caffe xong nó mới lên tiếng tiếp -         Nảy giờ nói gì hiểu chết liền -         Mày làm chuyện um sùm qua giờ quên hả mậy. Móa gì thì gì có ăn vụng cũng phải biết chùi mép. Nhưng tau thấy con Thy nó mới đi mày điên hay sao đi làm chuyện động trời với bạn gái thằng Phong. Móa tau coi mày là anh em nhưng mày làm sai tau đéo bênh được. Tau nói mày tự suy nghĩ. -         Hả? Nó sững người nhìn ông Kha. Bắt đầu thấy mọi chuyện tào lao rồi đó nha. -         Ai nói anh biết vậy? -         Còn ai nửa? Thằng Phong nó qua nói chuyện với tau hôm qua. Có con Hân nửa. Tau là tau thấy Hân nó giận dữ lắm đó. Mà mày gặp nó chưa? -         Rồi! Mới qua nhà tát em mấy cái nè. -         Đưa mặt tau coi coi. Ổng xoay mặt nó qua giả bộ coi coi rồi vỗ luôn một cái vô chỗ sưng của nó, -         Uida..đau ông -         Biết đau hả con. Thằng Phong đánh mày hả? -         Ờ! Bị ảnh quất một cái! -          Nó hổng đánh mày chết là may rồi con. Đ.M dám ngủ với bồ người ta… -         Ngủ hồi nào cha. -         Còn chối hả. Mày coi suy nghĩ rồi nói tau biết mày tính sao. Kỳ này mày bậy quá. Rối nùi một cục. Chưa gì ai cũng biết chuyện này hết rồi, mà toàn biết chuyện đó chứ hổng biết rõ chuyện đó là không phải chuyện đó. Nó cũng bực mình vì bị oan ức rồi nha. Hổng lẽ chị chưa nói rõ mọi chuyện với anh Phong hả trời, mà dù không nói rõ thì với cái phong cách của anh Phong, lịch lãm như vậy làm gì như bà 8 đi kể chuyện lung tung, méc tùm lum người chuyện không hay này. Đến nó nếu rơi vào hoàng cảnh như anh thì cùng lằm là điên lên rồi tự tìm cách giải quyết, dù gì cũng chuyện tế nhị ai lại đi rêu rao khắp nơi thế kia. -         Nghĩ xong chưa mậy. Đâu mày nói giải thích tau nghe coi. -         Nghĩ con khỉ! Có làm gì đâu mà nghĩ. Mệt quá không có gì giải thích hết. Từ từ rồi anh biết. Đi làm đây! -         Đ.M mày cứng đầu quá. Đợi thằng Phong qua nó cho mày mềm xương đừng có cầu cứu tau nha con. -         Nhức đầu quá. Em không có làm gì hết. Tin không tin tùy anh. Nó đứng dậy quay đi vào trong mặc kệ ông Kha ngồi nhìn theo. Nó cũng tính ngồi nói chuyện với ổng thêm chút nhưng đã thoáng thấy bóng nhỏ Hân đi vào từ cổng nên nó đứng dậy đi sớm cho lành, ngồi lại toàn kẻ địch hỏi này hỏi nọ truy vấn bắt giải thích nửa. Nó là nó đang bực mình, chẳng có hơi sức ngồi giải thích làm gì cho mệt, giải thích với ông Kha còn được chứ với cô nàng hung dữ kia hổng khéo ăn thêm cái tát giữa quán chắc bỏ xứ đi luôn quá. -         Ê! Uống caffe mậy? -         Thôi ngồi lại chị hai đó uýnh em chết! Nó nhướng nhướng đầu chỉ nhỏ Hân ngoài cổng rồi đi vào trong. Cũng chẳng quan tâm nhỏ Hân với ông Kha nửa. Nó làm việc bình thường, thi thoảng cũng đi ngang qua nhưng chẳng nhìn đến nhỏ một cái. Quán bắt đầu đông khách, ông Kha cũng đứng dậy đi làm việc, kiểm tra xung quanh, nói chung cũng không nghe ổng nói gì với nó về chuyện đó nửa ngoài việc mai dặn vào sớm đầu ca chiều để ổng giới thiệu nó cho  nhân viên mới biết mặt. Nhỏ Hân thì vẫn ngồi đó, được một chút thì chuyển bàn sang gần lối đi trung tâm quán, chỗ từ hồi cả đám chơi chung nhỏ, em, chị Tiên hay bạn bè nhỏ với em hay ngồi chơi, tiện cho việc nó với ông Kha vừa làm vừa dễ ghé qua nói chuyện mà vẫn có thể nhìn thấy bao quát khắp nơi trong quán. Nói gì thì nói nó cũng cầu trời cho nhỏ ngồi đó đừng có về, có về thì cũng gởi chìa khóa nhà lại cho nó không là đêm nay màn trời chiếu đất chắc luôn.   Công việc cuốn nó đi, buổi tối là lúc quán đông khách nhất trong ngày, đến nổi cả ông Kha cũng phải lao vào phụ nhân viên. Lâu rồi không đi lại làm việc nhiều cộng thêm hai bàn tay có vẻ không còn khỏe như trước nên bản thân nó thấy khá mệt và đau hai tay. Trời về khuya, đa số là khách còn ngồi lại chứ không còn khách mới vào quán nửa, nó mới có thời gian đứng nghĩ mệt. Nhỏ Hân vẫn ngồi đó nhìn nó, dường như nhỏ quyết tâm chờ nó nghĩ làm để ăn thua đủ chuyện hồi sáng đây mà. Nghĩ đến nhỏ là thấy mọi chuyện từ sáng giờ tao lao lắm nhé, vừa đau vừa mệt cả óc. Giờ lành đã điểm, nhân viên lục đục ra về, nó cũng phụ ông Kha thu dọn một số thứ cần thiết rồi cũng quay ra dắt xe chuẩn bị về. Nhỏ Hân thì chào hỏi ông Kha từ trước rồi cũng đi ra cổng leo lên xe ngồi chờ nó. Giờ nhỏ không lên tiếng thì thôi chứ nó cũng hổng biết nói gì giờ nửa, có điều mặt nhỏ giờ hình như bay hết sát khí hồi sáng thì phải, không biết có điện thoại cho chị hay anh Phong hỏi kỹ mọi chuyện chưa. -         Có đem chìa khóa nhà ra cho M hông? Nó bước lại gần nhỏ vừa nói hai tay vừa che che hờ trên mặt đề phòng bị nhỏ tát, gì chứ cái mặt nó giờ sưng đau lắm rồi, ăn thêm 1 tát nửa chắc tàn phai nhan sắc luôn. -         Cũng biết nhớ chìa khóa nửa ha. Sao hổng đi luôn đi -         … Nó im lặng lên xe đề máy chạy đi. Vậy là xác định đêm nay hết được vào nhà của mình ngủ, thôi kệ đành chạy xe tránh mặt nhỏ trước rồi kiếm cách sau, cùng lằm là chạy qua nhà thằng Duy ngủ mai về làm chìa khóa sau vậy. Nó là nó không còn sức mà đứng đó đôi co với nhỏ nửa đâu. Chạy xe vòng vèo, ghé mua ổ bánh mỳ, mò tay vô túi kiếm tiền trả thì mắt sáng như sao, hình như nhỏ Hân bỏ chìa khóa vào áo khoác nó lúc nào hổng hay, nói chung là đêm nay không phải ngủ ngoài đường. Coi vậy mà cũng còn có chút lương tâm. Ghé tiệm mua thêm 1 lon coca với 1k nước đá rồi trở về mái ấm thân yêu.Về tới nhà, quăng ổ bánh mỳ lên bàn, đổ nước đá vào ca, ực một hơi coca cho đã khát rồi nhảy vào wc tắm cho mát, cả người mõi nhừ, mặt sưng húp. Cú đấm của anh Phong được trợ lực với cú tát của nhỏ Hân đúng là thấm thiệt, giờ nhìn mình trong gương mới thấy hãi hùng nhan sắc @@. Tắm xong bước ra thì có tiếng xe ngừng trước nhà, ra mở cửa suýt bật ngửa bởi nhỏ ngồi một đống trên xe trước nhà. Hix thôi xong đêm nay chắc hoạc bỏ nhà đi hoặc là bỏ xác chốn này rồi. -         Gì nửa? -         Trưa giờ có ăn gì hôn? -         Mắc làm chuyện đó rồi hổng có rảnh ăn. Nói xong nó quay lưng đi vào trong mặc sau lưng nhỏ chu miệng ra mắng nó thấy ghét. Nói gì thì nói nhỏ cũng tự phóng xe vào nhà, đừng có nói bửa nay tính ở đây tra khảo nó cả đêm nha. -         Nè! -         Gì! -         Ăn cái này nè. Bỏ bánh mỳ đi? -         Hả? Nhỏ chìa hộp cơm thơm ngát mùi thịt nướng ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của nó. Hix có khi nào nhỏ bỏ độc trong hộp cơm không trời. -         Có bỏ độc không đó -         Khùng! Ăn đi nhiều chuyện quá -         Ơ… Nó vẫn nhìn chằm chằm nhỏ, chưa dám cầm hộp cơm. Với thái độ này của nhỏ, một là nhỏ định dịu dàng thủ tiêu nó luôn thiệt, hai là nhỏ đã biết mình hiểu lầm nó. Sao cũng được, nói chung là hợp cơm thơm quá, không thể cưỡng lại nửa rồi, thôi vì hộp cơm đành phó mặc thân này cho nhỏ muốn giết muốn làm gì làm vậy. Nó nhận hộp cơm, ngồi xuống mở ra, cơm sườn bì trứng, nhìn miếng sườn đã thấy ngon rồi. Có điều cái mặt sưng thế này ăn sao ngon được mà ngon không biết. -         Đưa mặt Hân coi coi! -         Hả? Thôi nha có đánh đánh chỗ khác đi. Sưng đau lắm -         Khùng quá! Đưa đây coi coi -         Ờ ờ Nhỏ kéo nó lại xem xét cái mặt nó. -         Đáng đời! Ăn đi Hân luộc trứng gà thoa cho bớt sưng. -         Ờ ờ Không thể tin vào mắt mình nửa, thay đổi 180 độ luôn. -         Biết hết rồi hả -         Biết gì? -         Chuyện đó đó -         … Nhỏ xụ mặt quay đi kéo cái gối lại ôm, thái độ bối rối này là thái độ của sự biết lỗi đánh oan cho người xấu rồi nè. -         Mệt quá! Ăn đi -         Ơ! Nó khẽ kéo kéo mặt nhỏ quay qua nó -         Quay qua đây coi! Sao tự nhiên đỏ mặt vậy -         Đỏ hồi nào…hổng có nha -         Ơ! Chứ hổng phải biết lỗi nói oan cho M rồi hả -         Ai nói! -         Nhìn mặt biết rồi, chứ hông làm gì có ai tốt đem đồ ăn qua cho mình, hồi sáng hùng hổ đánh mình nửa mà -         Tại… -         Tại gì -         Tại…tại M chứ bộ -         Ơ đổ thưa hay nhỉ? -         Ai biểu hổng nói rõ ràng -         Ơ! Chửi như tát nước, còn đánh người ai dám nói gì nửa -         Hông dám! Kiu giải thích mà M có thèm giải thích đâu -         Giải thích rồi có ai tin ko mà đòi giải thích? -         Thì…thì…mệt quá! Ăn đi nhiều chuyện! Nhỏ đứng dậy chạy lại chỗ bếp ga lấy nồi ra nấu trứng nhằm tránh bị nó trêu. Thiệt là nếu nó mà là con gái thì chắc cũng vờ giận ngược lại nhỏ rồi, đằng này nó là con trai, ai lại nhỏ nhen giận ngược lại con gái bao giờ, với lại nhìn thái độ của nhỏ trông buồn cười quá cũng không có đầu óc đâu ra mà giận nhỏ được. Thôi thì trêu chút cho vui cửa vui nhà, có hộp cơm ngon như vậy cũng đủ bù đắp cho cái tát hồi sáng rồi. Ăn xong nhỏ cũng lột trứng mang lại đè mặt nó ra lăn. -         Uida….nhẹ nhẹ…đau -         Ngồi im! Biết đau nửa hả? Đáng đời! -         Hix! Ai đánh M hồi sáng. Còn nói nửa. -         Hihi…thì xin lỗi mà! Nhỏ cười khúc khích, nhìn mặt chẳng có chút hối lỗi gì cả. -         Bộ cái mặt này bị anh Phong đánh hả? -         Ờ! -         Đáng đời! Ai biểu giỡn chi -         Hix hix. Ai biết đâu! -         M đó nha. Tối ngày giỡn như con nít với chị Phương. Anh Phong hiểu lầm là đúng rồi ở đó ai biết đâu! -         Giờ sao…phe nào! -         Phe anh Phong, ai mà thèm ở phe với M. Xí! -         Ờ giỏi! Nhỏ lăn trứng gà cho nó, nó cũng hổng thèm từ chối cho nhỏ giúp nó lăn, ai bảo cái tội đánh nó hồi sáng giờ phải đền bù, vậy là dễ dàng cho nhỏ lắm rồi. -         Rồi hồi trưa ai nói Hân biết rõ chuyện này vậy? -         Chị Phương chứ ai? -         Uhm! -         Vậy kỳ vậy ta? -         Kỳ gì? -         Nhớ hôm qua chị Phương có nói chuyện với anh Phong là hiểu lầm rồi. Sao ảnh còn đi nói với Hân với anh Kha vậy cho hai người chửi M? -         Hân cũng hổng biết. Để chút Hân gọi điện hỏi ảnh coi -         Ờ... Nó thở phì, cũng lo, chẳng biết chị nói gì với anh nửa...sao lại tùm lum hết lên, mệt cả óc. -         À! Mà nè! -         Sao? -         Sao hồi sáng hùng hổ nổi nóng dữ vậy? -         Biết chuyện vậy ai mà hổng giận. -         Cái này mới lạ. A Phong nổi điên là đúng rồi. Còn Hân sao nóng dữ vậy nhỉ? Ông Kha ổng cũng biết chuyện mà có làm gì M đâu? Sao vậy nhỉ...? Nó trầm tư suy nghĩ, mắt nhìn nhỏ dò xét. Nó ngập ngừng, bối rối thấy rõ -         Thì...tại...tại Hân... -         Hân sao? -         Thì...thì Hân là bạn con Thy. Hân giận dùm con Thy chứ bộ. Nghĩ coi, nó mới đi M chạy đi làm chuyện đó với người khác liền ai mà hổng bất bình. Hân là bạn thân của nó quên hả? -         Ờ ờ! Làm gì dữ vậy? Nó đưa ly coca lên ực một hơi, giận dùm em vì là bạn thân em...hợp lý. Nghĩ vậy nó hết hỏi nhỏ thêm nửa mà tập trung vào xuýt xoa vì đau. Ngồi nói chuyện linh tinh chút thì nhỏ đứng dậy. -         Về hả -         Ừ! Hân về đây! Ngủ sớm đi nha -         Thôi để M đưa Hân về -         Còn xe Hân sao. Khỏi cần Hân tự về được. -         Khuya rồi! Để M lấy xe đi chung với Hân về! Nó đứng dậy mặc áo khoác vào dẫn xe hai đứa ra. Nhỏ cũng hổng từ chối nửa, chắc cũng sợ về khuya đây mà, đường vào nhà nhỏ vẫn hay có cướp giật mà. Đưa nhỏ về, nó quay trở về nhà lăn ra ngủ. Bị hiểu lầm một cách lãng xẹt rồi giải hòa cũng nhanh chóng một cách lãng nhách....Ngày tào lao thiệt !!

My life !................

2013-07-08 20:59:54
Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 24) Mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng hạt mưa va vào kính xe xen lẫn với tiếng nhạc như hòa quyện vào nhau diu êm như tiếng nhịp đập bên lồng ngực trái. Người ta có thể sợ hãi, người ta có thể lo lắng về rủi ro nguy hiểm nào đó khi trời càng lúc càng tối, phía bên ngoài những chiếc xe hạng nặng râm rập lao nhanh trên đường nhưng người ta sẽ không để ý đến những điều đó khi ở bên chị, nhìn đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi mấp máy theo từng hơi thở…ai lại nỡ đánh thức giất ngủ của một thiên thần bao giờ. Nó mĩm cười vặn nhỏ điều hòa trong xe, tìm công tắc bật sáng đèn xe trước rồi ngả đầu vào cửa kính đưa đôi mắt cố nhìn ra bên ngoài màn mưa…giấc ngủ đến nhẹ nhàng, chợt nghĩ SG có ai điên dám đậu xe ở nơi này và ngủ chưa nhỉ?   Nó chẳng có giấc mơ nào cả, ngủ rất sâu và tỉnh dậy khi cảm nhận được  sự rung chuyển nhẹ của chiếc xe khởi động máy. Chị quay qua nhìn nó cười nhẹ -         Dậy rồi hả -         Ừ! Chị dậy hồi nào -         Được nửa tiếng rồi đó -         Ờ ờ -         Ngủ ngon ghê -         Mấy giờ rồi Nó dụi dụi mắt ngồi thẳng dậy -         11 giờ rồi đó -         Trễ dữ -         Uhm. Trễ nên chị mới đói bụng nè -         Vậy giờ tính đi đâu đó? -         Kiếm gì ăn rồi về ngủ -         Giờ biết còn ai bán gì không đây. -         Ai biết hihi chạy vòng vòng cũng có mà -         Ờ Chị cho xe chầm chậm nhập vào làn đường rồi lao đi. Về đến trung tâm, nó tự vỗ đầu mĩm cười, SG có bao giờ ngủ đâu. -         Chị muốn ăn gì? -         Ăn gì cũng được, nhox biết chỗ nào ăn ngon hôn? -         Uhm biết -         Vậy nhox chỉ đường đi -         Ờ ờ Nó chỉ chị chạy qua một quán mà lúc trước em dẫn nó tới, đây là một quán lẩu dê lề đường nhưng khá sạch sẽ nằm giáp ranh quận 7 và quận 1. Hai đứa chọn một bàn nằm ngay góc đường vui vẻ ngồi xuống, sau lưng cơ số nhiều ánh mắt đang nhìn về phía nó và chị hay nói đúng hơn là hao háo nhìn vào chị. Nó cũng chẳng quan tâm, dù sao thời gian bên em, đi với chị, nhỏ Hân hay những người bạn của em, nó đã quen với những ánh mắt chú ý của mọi người xung quanh. -         Ờ thôi chết -         Gì vậy nhox? -         Quên hỏi chị biết ăn thịt dê không -         Hả…thịt…dê hả? -         Ừ quán này món đó ngon nhất -         Hix…ngon thiệt hôn -         Chị hổng biết ăn hả? -         Uhm. Chị chưa ăn lần nào -         Ờ vậy giờ sao? Muốn ăn thử hôn Chị mím môi suy nghĩ, gương mặt cứ như đang làm việc gì đó rất nghiêm trọng ấy -         Ăn thứ ha. Ngon lắm -         Thề đi -         Thề gì nửa -         Ăn mà bị máu dê như nhox là chị sẽ giết nhox -         Trời đất! Nó suýt té lăn ra ghế bởi cái ý nghĩ xấu của chị dành cho nó, thiệt oan ức…oan ức cho mấy con dê, máu dê trong người nó có sẵn chứ đâu phải lỗi của mấy con dê -         Trời gì! Thề đi…nhìn là biết ăn thịt dê nhiều rùi -         … -         Thành ra cái mặt dê như quỷ -         Dê hồi nào nha -         Xí! Chị dư sức biết nhox dê xồm, khỏi chối chi mất công ha -         Nói xấu hoài luôn -         Hihi có tốt đâu đòi nói tốt -         Rồi rồi chịu thua, giờ có ăn không nhox gọi món. Hay nhát quá hổng dám ăn đó -         Ăn thì ăn…sợ nhox hả đừng hòng -         Ờ ngon! Nó quay qua gãi gãi đầu vì mắc cỡ với cô bạn phục vụ đứng cười tủm tỉm nảy giờ. Gọi một món nướng, một món lẩu với một món nghêu hấp sả theo yêu cầu của chị, tất nhiên thêm hai lon 7up để giải khát. Món nghêu ra trước, rất nhanh chóng chui hết vô bụng hai đứa. Còn lại hai món dê, trong lúc chờ lẩu sôi nó để thịt dê lên nướng, mùi thơm của thịt nướng lẫn với mùi gia vị tẩm ướp bốc lên thơm lừng, bảo đảm cái bà cô ngồi bên dù chưa ăn thịt dê lần nào chắc cũng thèm dữ lắm đây. Cái mặt chăm chú nhìn nó nướng là biết rồi. Thịt chín, nó gặp một miếng đưa qua đưa lại trước mặt chị -         Nè…giờ sao dám ăn hôn -         Dám…dám -         Dám sao thấy ấp úng miễn cưỡng quá nhễ -         Thì nhox đưa đây chị ăn cho coi -         Tự gắp đi chớ -         Muốn bị giết hôn chọc hoài hả -         Hehe bình tĩnh hết sức bình tĩnh. Rồi để chấm nước chấm đã Nó châm thịt vào nước chấm nhẹ rồi quay qua nhìn chị -         Rồi…mời nữ hoàng khai mỏ à quên khai món mới -         Hihi đáng ghét! Chị nhắm tịt mắt khẽ hé môi vừa đủ để nó đút miếng thịt vào miệng, ăn thịt dê thôi mà cứ như bị tra tấn, kiểu này không biết ăn thịt chó mặt chị ra sao nhỉ. Nó phì cười -         Sao? Thấy sao? Ngon hông? -         Hông! Thấy ghê! -         Sax! Vậy mà chê. Ờ thôi hổng ngon để nhox ăn một mình Nó gắp một miếng thịt cho vào miệng ăn ngon lành, nhìn mặt chị dư biết đang nói xạo âm mưu muốn giết nó chứ gì, kệ ai chê thì chê, thưởng thức món ngon trước cho sướng miệng rồi chết sau cũng được. -         Chị ăn nửa -         Haha sao la thấy ghê -         Kệ chị! Ai biểu cái mặt nhox ăn thấy ghét quá chi -         Ê! Đổ thừa hả -         Hihi ừ rồi sao muốn gì? -         Ờ ai dám làm gì nữ hoàng dê -         Uýnh chết nha. Dám đặt tên chị lung tung hả -         Mới ăn thịt dê đó, kỳ này thành nữ hoàng dê đúng rồi chối gì được -         Nhox dê thì có. Tính chọc chị để nhox ăn một mình hả. Đừng hòng. Gắp cho chị ăn nửa đi -         Rồi rồi! Nó xua tay đầu hàng rồi gắp thêm miếng thịt cho chị. Vậy là món thịt dê nướng với nồi lẩu nhanh chóng bị tiêu diệt một cách triệt để, ăn uống no nê hai đứa kéo nhau lên xe chạy về nhà, đang suy nghĩ có thiệt chị chưa ăn thịt dê lần nào không đây @@.   Tất nhiên về đến cổng nhà chị lại trở về làm con nít nhõng nhẻo bắt nó phải cõng lên phòng ngủ, việc lái xe  vào gara được nhường lại cho chú ba. Đặt chị lên giường, tháo giày, đắp mền xong nó mới đứng dậy, chưa kịp đi đâu chị đã kéo tay nó lại -         Nhox đi đâu đó? -         Đi về nhà -         Khùng hả khuya rồi đi đâu nửa -         Ờ về mai đi học sớm. Nghĩ bửa giờ rồi -         Mai về sớm. Nhox ở lại đây đi -         Ờ nhưng mai nhox còn phải… -         Đọc cái này ru chị ngủ đi Chị dúi cuốn tiểu thuyết hôm qua vào tay nó -         Hihi -         Nhưng mà -         Hihi Chị chẳng thèm nói gì, chỉ nhìn nó bằng ánh mắt như con nít, điệu này có 10 thằng nó cũng hết dám nói gì để từ chối. -         Ờ rồi…thua chị luôn đó! -         Hihi ngoan ngoan! -         Chờ chút đi rửa mặt đã -         Nhanh nha Nó lắc đầu đi vào wc tranh thủ rửa mặt, trưng dụng cái bàn chải đánh răng trong wc rồi quay trở ra rót đầy hai ly nước một cho nó một cho chị mang lại giường. -         Rồi đọc nè! Nhắm mắt ngủ đi nha -         Uhm! Nhox con ngủ ngon -         Ờ chị ngủ ngon Bó tay, chưa ngủ nửa đã chúc trước. Nó bắt đầu đọc tiếp theo trang đánh dấu hôm qua, chị nhắm mắt ôm con gấu bông cuộn mình ngủ. Không biết chị lắng nghe nó đọc được bao nhiêu không nửa, dù sao nó cũng kiên nhẫn đọc đến khi chắc rằng chị đã ngủ nó mới dừng lại. Cầm ly nước vừa uống vừa lòng vòng kiếm cái điện thoại sau đó mới đi về phía ghế sa-lông nằm xuống, nó đưa mắt nhìn trở lại giường để yên tâm chị đã ngủ say rồi mới dám nhắm mắt. Căn phòng rộng nhưng cũng ấm áp lắm.   Sáng, chiệc điện thoại đổ chuông báo thức, nó vội vàng tắt chuông vì sợ làm hỏng giấc ngủ của chị. Và như mọi lần nó không thể ngồi dậy ngay lập tức bởi chị đang kê đầu lên cánh tay nó ngủ ngon lành. Lắc đầu cười trước cái thói quen ngốc nghếch của chị, nó khẽ rút tay lại, nhẹ nhàng đứng lên vòng tay ẵm chị đặt lên giường sau đó kéo mền đắp lên người rồi đi vào wc vệ sinh cá nhân. Đêm qua thức hơi khuya nên chị vẫn ngủ rất ngon lành. Vậy là nó yên tâm đi xuống. Ánh sáng yếu ớt đầu ngày len lõi vào căn nhà qua những khe cửa sổ, cộng thêm ánh đén vàng khiến căn nhà đã rộng trở nên rộng hơn. -         Cậu dậy rồi hả? -         Dạ! Chú dậy sớm vậy? Nó hơi giật mình khi chú ba đứng ngay cửa chính nhà nói vọng lên, trên tay chú đang cầm bình nước với kéo cắt cây cảnh. -         Ờ dậy sớm quen rồi cậu? -         Dạ! Chú làm gì vậy? -         Rảnh hổng làm gì, tui tỉa mấy cây bông của cô Phương -         Bộ sáng nào chú cũng làm sao chú? -         Ờ cô Phương khoái trồng bông lắm. Tui phụ cổ cho có công chuyện làm. Cậu ăn sáng chưa vô nhà tui kêu bả nấu đồ ăn sáng cho cậu -         Dạ thôi cảm ơn chú. Con tranh thủ về đi học sớm -         Ờ vậy để tui dẫn xe ra cho cậu -         Thôi chú để con tự dẫn, chú mở cửa dùm con được rồi -         Ờ cũng được. Chờ tui chút Chú ba lục trong túi ra chìa khóa điều khiển cửa gara bấm một cái -         Rồi cửa mở rồi đó cậu vòng đường nay dẫn xe từ từ ra trước chờ tui chút -         Dạ! Nó nhẹ nhàng đi vào trong gara dẫn xe ra. Hơi ngạc nhiên vì hôm trước nó nhớ xe nó dơ dữ lắm chưa kịp rửa vậy mà giờ trắng sáng, sạch sẽ như mới. Có lẽ ở nhà chú ba đã giúp nó rửa xe thì phải. Dẫn xe ra tới cổng chú ba cũng vừa ra tới mở cổng cho nó rồi móc lên xe nó một cái bánh mỳ kẹp gói cẩn thận trong bọc. -         Cậu đem  bánh mỳ theo lên trường ăn sáng. Đi gấp quá chứ bã đang nấu bò kho ở trỏng. -         Dạ…dạ con -         Cậu đừng ngại cậu bạn cô Phương tui coi như con cháu trong nhà thôi -         Dạ vậy con cảm ơn chú. Con đi đây -         Cậu chạy cẩn thận. Mai mốt qua chơi thường với cô Phương -         Dạ. À sau này chú đừng kêu con cậu cậu nửa, con nghe cũng ngại quá -         Hề hề...Cậu nói giống hệt cô Phương. Tui kêu vậy quen rồi cậu lo chi cho mệt. Đi cẩn thận cỡ này đường xá tụi nó chạy xe ẩu lắm. -         Dạ! Nó chạy xe đi, khẽ đưa mắt nhìn chú trong gương chiếu hậu, lòng thấy hơi ái ngại vì chú cứ gọi nó cậu này cậu nọ nghe cứ xa lạ, cao sang quá, cảm giác cứ như đang sống trong một vở cải lương trên truyền hình vậy. Nhưng chú ba chu đáo thiệt bụng, đúng tính cách của người miền Tây, thật thà hiếu khách.   Nó phóng xe ghé qua nhà gom đại cuốn tập với cây viết rồi mới chạy lên lớp học, chẳng biết hôm nay học môn gì, cũng không có ý định chép bài với lại cũng đâu có số đứa nào trong lớp để call hỏi học môn gì đâu, kệ cứ đem theo tập viết cho giống sinh viên ấy mà. Nó bước vào lớp, chui vào góc cuối quen thuộc ngồi im, phía trên thầy đang giảng bài, vài đứa ngồi gần nhận ra sự có mặt của nó hỏi vu vơ vài câu rồi thôi. Cơ bản nó cũng không thân lắm với ai trong lớp nên sự có mặt của nó sau hơn tuần nghỉ học cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ai, có chăng là giờ nghỉ giải lao nó được nhận giấy cảnh cáo của phòng công tác học sinh sinh viên vì tội nghỉ liên tiếp nhiều ngày do lớp trưởng dúi vô tay nó. Ngồi góc lớp, đầu óc nó lúc thì chăm chú vào bài giảng của thầy, lúc lại để tâm đến những dòng xe chạy phía dưới đường bên ngoài cửa sổ. Chợt mĩm cười khi nghĩ đưa mắt nhìn khắp lớp, mỗi người làm việc riêng, mỗi đứa như đang chăm chú vào cuộc sống riêng của mình, có lẽ nó nghĩ sai, có lẽ chỉ có một mình nó trong hơn trăm đứa sinh viên trong lớp này là có đủ lạnh lùng và bất cần để cuộc sống bên ngoài lớp học của nó là điều bí ẩn mà chẳng đứa học chung lớp nào biết. Cứ như hai con người, hai thế giới hoàn toàn tách biệt hẳn với nhau, trên lớp nó là tên nó trong thẻ sinh viên, còn nó bên ngoài lại là nó dưới cái tên M với một cuộc sống kỳ lạ, khác người.   Tan học, nó chạy về nhà, ghé tiệm mua vội hai gói mỳ tôm để ăn tạm vì giờ này cũng lười nấu ăn lại không thích chen chúc dưới cái nắng trưa trong quán cơm bụi ven đường. Với lại giờ nó phát hiện mặt nó đang sưng lên ngả màu bầm tím vì cú đấm hôm qua của anh Phong, lúc sáng gặm bánh mỳ kẹp của chú ba cho đã thấy hơi đau, lúc nghỉ giải lao có nói vài câu với tụi trong lớp mới phát hiện vết thương đang thấm, mặt sưng rõ ràng hơn. Về tới nhà, bật bình nước, đổ mỳ ra tô rồi ngồi ăn một cách chậm rãi. Chẳng thấy ngon, cũng chẳng có cảm giác gì ngoài nhói đau bên má. Có điện thoại, là nhỏ Hân -         M nghe nè -         Có nhà hôn? -         Có. Mới về -         Ăn gì chưa? -         Đang ăn mỳ -         Chút Hân qua. Nghỉ ăn mỳ đi -         Sao vậy… Chưa nói hết câu đã cúp máy, mà hình như cái giọng hơi lạnh lùng thì phải. Chắc nhỏ đang có chuyện gì bực mình, ừ mà cũng phải, trưa nóng thế này ai mà hổng bực mình. Mà nhỏ nói vậy chắc chút đem đồ ăn qua cho nó, ờ khỏe khỏi phải gặm mỳ tôm, vậy là nó hí hửng đem tô mỳ ra đổ vào cái tô cũ của con cún nhà hàng xóm. Con cún này khá lớn, cái gì cũng ăn được, nuôi theo dạng giữ nhà thả rong giống dưới quê chứ hổng phải loại cún cưng. Khoảng hơn 15 phút thì nhỏ Hân chạy xe qua tới. Nó đứng dậy đi ra mở cửa, nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của nhỏ, nó chưa kịp cười chào tự nhiên ăn luôn một cái tát nảy đom đóm kem theo cái mặt giận dữ nói như hét vào mặt nó -         Đồ khốn! Sao M làm chuyện như vậy được hả? Nó vừa đau vừa bất ngờ chẳng hiểu tự nhiên bị nhỏ đánh, lại bị đánh ngay cái má sưng đau nửa chứ, nổi điên nó chỉ tay vào mặt một tay nắm chặt cửa để nén giận -         Gì nửa? Giỡn gì kỳ vậy. Tự nhiên đánh M. Cái mặt đang sưng biết hok? -         Biết đau nửa hả? M là đồ khốn! Còn hổng biết làm sai gì nửa hả?... Nhỏ giận dữ, đôi mắt ngấn nước, tay nhỏ giơ lên định đánh thêm 1 cái nửa lên cái mặt đau nó nhưng chưa chạm mặt nó nhỏ dừng lại, ngập ngừng rồi lấy tay kia tát vào mặt bên kia của nó. Chẳng hiểu chuyện gì nhưng nó nhận ra rõ nhỏ thấy mặt nó đau nên mới ngập ngừng tát bên không đau, cú tát có sự kiềm chế thì phải, chỉ vừa chạm mặt nó rồi buông…hix cũng còn chút lương tâm @@. -         Gì nửa? Chưa nói gì đánh M hoài vậy? Điên hả -         Ừ điên đó rồi sao...Hôm qua M làm gì hả. Sao M dám làm chuyện đó…trong khi con Thy nó mới đi…trong khi… -         Làm chuyện gì mới được? M có làm gì Hân đâu! -         Làm gì còn hổng biết hả. Hân hổng thể tin được M lại là người như vậy. M khốn nạn như bao thằng con trai khác. M… -         Hân!... Nó nắm chặt tay nhìn thẳng vào mắt Hân. Nói là nổi giận nhưng cũng chẳng điên đến mức có ý nghĩ sẽ đánh con gái nhất là nhỏ. Nó mím chặt môi gằng giọng lớn. -         Chừng nào bình tĩnh rồi nói chuyện! Nó quay lưng hậm hực đi vào trong nhà -         Đứng lại nói cho rõ ràng coi. Đi đâu đó? Nhỏ hét sau lưng, nó quay lại cũng hét luôn -         Đi ngủ? Nó ngồi phịch xuống chiếu, đạp cái rầm lên nút mở quạt, quat tốt thiệt bị đạp vậy mà không hư lại còn thổi gió mát phù phù. Nhỏ đùng đùng đi ra dẫn xe vào nhà. Nó chẳng thèm quan tâm, nằm úp mặt xuống gối, trong đầu cũng chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị nhỏ đánh nửa, tranh thủ úp mặt xuống cho đỡ bị đánh vô mặt đau. Nhỏ dẫn xe vào, đóng cửa cái rầm, ngồi xuống đánh một cái vô lưng muốn lủng phổi nó luôn -         Ngồi dậy! Làm chuyện xấu xa rồi trốn tránh hả? -         Ui da! Đánh hoài nha! Làm cái gì nổi điên lên vậy hả? -         Người điên là M đó là M đó biết chưa? -         Làm gì đâu? -         Còn bày đặt giả nai. Hôm qua M làm gì? Hôm qua đi chơi cả ngày với chị, có gặp hay nói gì làm nhỏ giận đâu nhỉ, với lại điện thoại bị chị giấu đâu có liên lạc với ai, có khi nào hổng trả lời điện thoại nhỏ nổi điên không…mà hổng trả lời điện thoại thôi mà đâu cần quá đáng như vậy. -         Hôm qua đi chơi, có gặp Hân để làm gì cho Hân giận đâu trời! -         Đi chơi. Nói nghe hay ha. Rồi có nhớ mình làm chuyện xấu xa gì hông hả? -         Làm gì mà xấu? -         Còn giả bộ. Hèn quá vậy. Dám làm phải dám chịu chứ! -         Nói đàng hoàng thì nói còn nổi nóng  nói bậy hoài thì ngồi nói một mình đi nha. M đi ngủ! Nó quay mặt vô tường, giờ nhỏ đánh hay làm gì kệ, mệt óc với mấy người nóng hừng hực hung dữ quá. -         M quay ra đây! Quay ra! Trời à nổi điên lên mất -         Gì nửa? -         Quay ra đây nói cho rõ ràng coi! -         Bình tĩnh đi rồi nói. -         Bày đặt nhiều chuyện. Đang bình tĩnh. Quay ra đây! -         Rồi! Nói gì nói đi. Cái mặt giận cũng dễ thương thiệt, có điều đôi mắt cứ như sắp cắn xé nó ra ngay lập tức vậy -         Hôm qua đi đâu làm gì? -         Đi chơi với chị Phương -         Chơi…Dám nói chữ đó nửa hả? -         Thì đi chơi nói đi chơi chứ nói gì giờ? -         M…Sao M dám làm chuyện đó với chị Phương? Sao M dám… -         Chuyện gì? -         Hân biết hết rồi đừng có giả bộ -         Biết gì mà biết -         Giờ này còn giả bộ ngơ ngác. Sao M hèn quá vậy. Dám làm mà hổng dám nhận -         Không nói rõ sao hiểu cái gì mà nhận Nó nóng bừng mặt, dễ sắp có khỏi xì lỗ tai chắc luôn. -         Ở chung phòng, quần áo mặc như hông…M làm chuyện đó với chị Phương rồi còn giả bộ ngu ngơ nửa hả -         Chuyện….- nó hả hốc miệng- hả!!!… -         Hèn! Dám làm chuyện đó phải dám nhận. Làm như oan ức lắm ha! -         Hả!!! Nó sắp điên thiệt, thì ra nhỏ đang nói tới chuyện đó đó của nó với chị@@ -         Ai nói Hân biết -         Còn ai nửa? -         Anh Phong hả -         Ừ! Hết chối chứ gì. Hân thật không ngờ M…M lại là kẻ khốn nạn như vậy. Uổng công con Thy nó yêu thương M, nó mới đi chưa mấy ngày M đã chạy đi làm chuyện như vậy rồi. M không khác gì mấy thằng con trai khác, giả tạo, khốn nạn, bạc tình bạc nghĩa. Uổng công mọi người an ủi lo lắng cho M, Hân nhìn lầm M, uổng công Hân… -         Hân sao… -         Hân…giờ nói cũng vô ích. Coi như Hân nhìn lầm M. Hân nhìn lầm luôn cả chị Phương. Hân không ngờ chị ta cũng là người… -         Hân! Nó đập tay cái rầm vô tường nhìn thẳng vào mắt không cho nhỏ nói nửa -         Hân có thể la có thể chửi thậm tệ M sao cũng được. Đừng bao giờ nói một chữ nào xúc phạm tới chị Phương. Hiểu chưa! Nhỏ có vẻ bất ngờ và sợ trước thái độ dữ dội bất ngờ của nó, ngay cả nó lúc đó cũng không giải thích được. -         Sao…sao cũng được. Dù…dù sao Hân cũng rất thất vọng về M…tại sao M có thể là người như vậy được. Hân đã lầm về con người M! Giọng nhỏ ngập ngừng xúc động…nhưng không phải sắp khóc, nó cảm giác chỉ là nhỏ hơi ngại khi thấy nó giận thực sự thôi. Nhưng dù sao nhỏ cũng là con gái lại đang giận, dù sao nó cũng là con trai, không thể dùng ánh mắt dữ dằn, cái đầu nóng nói chuyện với nhỏ được. -         Nhìn lầm thì bỏ luôn đi qua đây nói chi nửa. Nó đứng phát dậy đi thẳng vô wc -         Đi đâu đó? -         Đi làm chuyện đó! -         Chuyện gì? -         Chuyện mấy thằng hèn người không hèn biết chi? -         Đứng lại coi! Nói chưa xong tính trốn hả. Làm gì? Nhỏ kéo áo nó lại, nó lạnh lùng quay lại cười khẩy một cái rồi buông 1 câu tỉnh bơ. -         Đi tắm! Được chưa! Nó vô wc, lột quần áo quăng ra ngoài (trong wc còn đồ sạch treo nên mới đủ tự tin quăng đồ ra cho hả giận trêu nhỏ). Nó xả nước tắm, làm mọi thứ va chạm lớn tiếng hết sức có thể để nhỏ nghe thấy. Chẳng biết nên cười hay nên giận trước cái tình huống này nửa. Ngày gì xui xẻo, mới bị đánh oan hôm qua, hôm nay tới lượt nhỏ đánh, còn mắng chửi thậm tệ nó nửa. Ông già Phong nhìn vậy mà cũng nhiều chuyện đến không ngờ, nghĩ sao chuyện hiểu lầm có chút vậy chạy đi méc với nhỏ, chẳng những vậy còn nói hổng rõ ràng làm nhỏ nổi điên kiếm chuyện với nó. Đánh đau gần chết mà còn chửi như tát nước, nhắc tới lại đau cũng may nhỏ tát có một cái không chắc khóc tiếng miên luôn…Thôi kệ ai điên gì điên nói gì nói, tắm xong chuồn khỏi nhà cho đở mệt óc. Tắm xong, cái đầu nóng cũng bốc hỏa bớt, nó mặc quần sọt đi ra, nhỏ đang ngồi một góc, gương mặt hậm hực đưa mắt nhìn nó. Chẳng nói gì nó đi thẳng lại phía nhỏ -         Làm gì đó? Nhỏ lùi lùi lại sát tường. -         Làm chuyện đó. -         Cái gì? Muốn chết hả…M…vừa phải thôi nha. Đừng tưởng Hân con gái  hiền muốn làm gì làm nha. -         Sợ Hân quá. -         Thử đụng tới Hân đi rồi biết. -         Rồi. Sợ rồi. Tránh ra làm chuyện đó coi! -         Chuyện gì? M dám… -         Lấy đồ mặc chứ muốn chuyện gì? Làm như nói chuyện đó là chuyện đó vậy, dễ điên với nhỏ thiệt. Nó lấy quần dài, mặc áo sơ-mi đồng phục vào rồi dắt xe ra ngoài, nhỏ đi lại nắm đầu xe nó -         Đi đâu đó. -         Đi làm chuyện đó. Tránh ra coi -         Chưa nói rõ ràng, tính trốn hả? -         Cho nguyên cái nhà muốn làm gì làm. Tránh ra đi coi! -         Đi đâu? -         Đi làm chuyện đó, hỏi hoài! -         Chuyện gì? -         Qua quán làm. Được chưa!? -         Giờ còn thái độ đó nửa hả. Giải thích rõ ràng đi rồi đi luôn cùng được. -         Nhà ở đây…đồ đạc ở đây đi luôn sao được mà đi. -         Hân không cần biết. Giải thích rõ ràng rồi muốn đi đâu mặc kệ M -         Không có gì giải thích. Ha! Nó gằng giọng đưa mặt sát vào mặt nhỏ ha một tiếng thật lớn khiến nhỏ giật mình lùi lại, lập tức nó đề máy xe phóng luôn ra đường (quẹt cái cột trước hàng ba suýt té), dừng xe lại nói vọng vào trong. -         Muốn gì điện thoải hỏi chị Phương hay ông Phong cho rõ ràng rồi hả nổi điên nghe chưa. Giờ đi làm chuyện đó, muốn hiểu sao hiểu. -         Điên hả. Trốn được trốn luôn đi ha. Đừng có vác mặt về đây. -         Đây cứ về làm gì nhau. Ha! Nói xong nó rít ga mạnh hết sức có thể phòng ra khỏi con hẻm chạy ào hướng về phía quán caffe. Đầu óc lúc này dễ muốn giết người lắm à, vừa bị oan vừa bị đau, hồi nảy còn ngu đi đổ tô mỳ làm giờ đói muốn rụng rún, ức cái nảy thoáng thấy bịch đồ ăn nằm vắt vẻo trên xe nhỏ như trêu ngươi mới tức. Nay ngày gì vậy trời, hùng hổ ra khỏi nhà quên đem chìa khóa, nhà mình mà hổng được ở n @@ Số con rệp!

My life !................

2013-06-29 18:53:40
truyện hay màk ít người đọc quá, tụi nó toàn xem chùa hok, đã hok like lại còn hok comment, nản hết muốn post lun 3burning33burning3

My life !................

2013-06-23 11:05:14
Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 23) Nhiệt độ trong phòng khá thấp lại được cuộn mình trong chiếc mền bông rất êm nên nó ngủ khá say. Đang ngủ ngon thì cảm giác có sự va chạm hay ai đó đang làm gì nó, từ từ mở mắt ra, nó mĩm cười khi nhìn thấy gương mặt chị đang chăm chú nhìn nó. Chị không nằm trên giường nửa mà leo xuống nằm sấp dưới sàn tự lúc nào, vừa thấy nó thức chị cười khì chu miệng rụt tay lại, không biết đang âm mưu gì đây. -         Đồ con heo mê ngủ thấy sợ luôn! Mới dậy chưa kịp xử tội âm mưu hiểm hiểm gì mà dám nói xấu nó rồi -         Làm gì đó? -         Làm gì đâu hihi -         Lợi dụng người ta ngủ lén lén lút lút gì đó? -         Hổng có mà -         Không gì sao leo xuống đây làm gì? -         Chị thích làm gì nhau -         Ờ ngon Nó lắc đầu định ngồi dậy, đầu óc đau ê ẩm nên không thèm đôi co với chị nửa, nó đưa tay nắn nót chỗ bị đấm hồi sáng, giờ đang sưng thì phải, khá đau, bên trong miệng thì rát khi nó cử động lưỡi chạm vào vết thương. Nó quay phắc qua, chị đang nằm vui vẻ chống cằm chăm chú nhìn nó với ánh mắt rất hồn nhiên, rõ ràng có âm mưu gì đây nên mới vui vẻ nhìn nó đau khổ vì vết thương như vậy. Thôi kệ chút tính sau, nó đứng dậy vươn vai một cái, cũng nhờ đứng dậy mà nó phát hiện một cái máy ảnh lú ra phía bên hông chị, hồi nảy rụt tay lại giấu chứ đâu. Thừa lúc chị chưa kịp để ý nó nhảy tới vồ lấy cái máy ảnh, tiếc là máy ánh để sát người chị nằm đè lên nên nó đâu có dễ lấy được. Ngay lập tức chị xoay người qua nằm đè lên máy ảnh, hai tay giơ lên cố sức cản nó lao tới. -         Hihi làm gì dzạ đồ khùng -         Giấu cái gì đó?Đưa cho nhox! -         Hông! Vô duyên đồ của người ta…hihi bỏ chị ra…nhột mà Không để chị nói hết nó giỡ tuyệt chiêu chọt lét, hiệu quả không ngờ chị cười ngặt nghẽo hai tay ôm nó vật qua một bên, nó nhanh tay chộp luôn cái máy ảnh. Bị giật máy ảnh, chị vội  ôm cổ leo hẳn đè lên người nó. -         AAA trả đây! Hihi hổng được coi -         Không trả! Để coi coi… -         Hihi trả đây đồ khùng! Mặc chị bóp cổ, ngắt nhéo trên người nó vẫn gồng hai tay mở máy ảnh xem, vừa vật lộn với chị vừa sử dụng cái máy ảnh lạ nên mất khá lâu nó mới mở hình lên xem được. Suýt phun máu khi nhìn thấy cái mặt hả hê của chị hiện ra trên màn hình, quan trọng là cái backgroup phía sau theo hướng ngón tay chỉ của chị là cái mặt ngủ đẹp trai vô đối của nó đã bị chị tàn phá nhan sắt bằng mấy hình vẽ bông hoa, mặt cười. Thật quá sức tưởng tượng, dám cả gan xúc phạm nhan sắc tiềm ẩn của nó, điên mất…chắc xé áo bà cô này chụp hình lại trả thù mới hả giận quá. Nó xoay người lại quắc mắt nhìn chị, bị nó phát hiện tấm hình cái mặt chị cười khúc khích, lè lưỡi trêu nó…cha chả là tức…xé áo thiệt quá. -         Trời ơi!!! Cái này là sao hả!!! -         Hihi! Là hình người đẹp và tên ngốc! hihi -         Hừ hừ…đứng yên đó! Nó quăng máy ảnh qua một bên lấy hai tay chọt vô eo chị, lập tức chị cười ngất lăn qua một bên, thừa cơ nó cầm hai tay chị đè sát xuống sàn, tất nhiên chị vẫn chống cự rất dữ dội tiếc là nó ngồi trên nên cuối cùng cũng khóa được một tay lại một tay mò mẫm xung quanh kiếm cây bút lông. Khỏi cần tìm lâu, hung khí nằm ngay sát hiện trường, nó cầm bút trước sự chống cự của chị, kỳ này vẽ mặt mèo cho chết mới được khà khà. -         Hihi Bỏ chị ra…hihi bớ người ta!!! -         Dám vẽ mặt nhox! Nằm im! -         Hihi vẽ hồi nào…hihi trời ơi…nhột mà…bỏ chị ra -         Không là không! Chị giẫy dụa lung tung nhằm thoát khỏi không cho nó vẽ mặt, vừa cười vừa kêu cứu, khi bút từ từ hạ xuống chưa kịp chạm mặt thì chị quẫy mạnh mấy cái, lại hình ảnh cấm trẻ em người già, phụ nữ mang thai và đang cho con bú hiện ra trước mắt nó @@ Nguyên cái áo chị bị tuột ra dễ dàng, nó đứng sững người suýt phun máu mũi tại chỗ, có trời xuống mà biết được cái hồn nó ở đâu lúc này. -         AAAAA đồ dê xồm…đồ dê cụ đáng ghét... Chị nhân lúc nó mất hết sức chiến đấu vụt ngồi dậy vừa hét vừa kéo áo lên chộp luôn cái máy ảnh chạy tót vào trong WC, bỏ lại nó té lăn ra sàn…máu mũi chảy thành sông :v. Chưa hoàng hồn chị lú đầu trở ra dứ nắm đấm cái mặt nghinh lên sắc lẹm -         Chờ đó chị sẽ xử nhox sau! “Rầm” Chị đóng cửa thật mạnh như dằn mặt nó. Người nó nóng bừng, nó thề là nó không có cố ý mà sao cứ gặp tai nạn này hoài, hix mai mốt chắc phải bắt chị mua thêm vài chục cái áo ngủ giống vậy giỡn cho dễ quá =]]. Nằm một chút lấy lại tinh thần nó đứng dậy rót ly nước đi lại cái gương to đùng trong phòng, hix hix mặt nó hơi sưng, đỏ đỏ, đã vậy còn chit chít hình vẽ của chị, điên mất. Nó lắc đầu mở cửa ban-công đi ra ngoài rửa mặt, cũng may loại mực nước này cũng dễ rửa nên ngồi kỳ cọ trong đau đớn vài phút cũng giải quyết xong đống hình. Mai mốt phải cảnh giác cao độ mới được chứ càng ngày càng thấy chị nghịch nhiều trò con nít ác lăm rồi đó. “Cốc” – uiiida!!!! Đứa nào cú đầu nó suýt muốn lủng đầu. Còn ai khác trong phòng này nửa, chị đứng một đống sau lưng chống nạnh chu cái mỏ trợn mắt nhìn nó. -         Đồ dê xồm! Nhox hư quá nha nha -         Đâu có! -         Xí! Xé áo chị hoài nha! Chị uýnh nhox chết giờ! Biết chị là chị nhox hông hả? Đáng ghét quá đi! Hừ hừ -         Hix không có cố ý! Ai biểu giỡn mặc áo đó hoài chi -         Kệ chị! Mặc gì kệ chị nha. Đồ ngụy biện! -         Xin lỗi mà..ai biểu chị giỡn trước chi -         Giỡn cái đầu nhox con á…thấy ghét Nó gãi gãi đầu thanh minh, chẳng biết nói gì nửa đành cười giả lã cho qua chuyện vậy. Còn chị thì vẫn chu cái miệng ra cốc đầu nó thêm một cái rồi quay lưng đi vào trong -         Mệt ghê! Đi ăn thôi! Nhox con phải trả tiền đó! -         Ờ ờ Chị tung tăng đi xuống phòng khách trước bỏ lại nó chưng hửng đứng nhìn theo, xử tội dê xôm gì lãng xẹt vậy trời, đang tưởng bị chị la nửa chứ. Nghĩ cũng đúng, tai nạn mà nó có cố ý đâu, giờ mới thấy đói bụng, nảy nhìn hình 18+ chỉ tổ đau tim chứ có no miếng nào đâu. -         Chờ nhox với! Nó chạy ào theo chị xuống nhà. Thưa gửi vợ chồng chú ba xong nó với chị kéo nhau đi ăn bằng xe của chị bởi vì trời đang mưa nhẹ chị không muốn đi xe máy. Tất nhiên là chị lái xe rồi chứ nó có biết chạy đâu. Chạy vòng vèo mấy con đường chị ghé một nhà hàng món âu vui vẻ dừng xe kéo tay nó vào trong. Nó miễn cưỡng đi theo chị, nảy giờ cãi nhau chí chóe trong xe còn giờ nó bổng im bặt bởi nơi chị đang kéo nó vào có lẽ đồ ăn sẽ ngoài tầm với của nó, thật khó xử. Hai đứa yên vị bên cạnh cửa sổ, ngoài trời mưa lất phất khiến khung cảnh Sài Gòn nhìn qua lớp cửa trở nên mờ ảo đẹp say lòng, những hạt mưa  rơi vào khung cửa vỡ òa, những hàng cây nghiêng ngả trong gió và cả vài chiếc bóng người ta mặc áo mưa chạy vội qua đường nửa…nếu không phải nó đang bận với suy nghĩ về giá của những món ăn người ta sắp đem ra trong menu thì nó sẽ mĩm cười thưởng thức vẻ đẹp ngoài phố.   Người phục vụ nhẹ nhàng đặt hai cuốn menu xuống trước mặt nó và chị rồi im lặng đứng kế bên, tất nhiên ánh mắt của anh chàng đang hướng về phía chị trước tiên -         Mời chị chọn món! -         Dạ mời anh! Chị gật đầu -         Hihi 5 phút sau anh hả quay lại nha -         Dạ! Anh phục vụ nhẹ nhàng quay đi, nó khẽ liếc nhìn xuống menu đồ ăn thở nhẹ một cái, ơn trời giả cũng không quá sức tưởng tượng của nó. Lâu lâu ăn một lần thì được chứ giá này mà ăn mỗi ngày chắc bán thân sớm. -         Nhox nhox ăn gì? Chị hồn nhiên chạy qua đứng sau lưng nó chống cằm chăm chú nhìn vô menu trên tay nó. Giật mình, nó đưa mắt nhìn quanh vì chị vô tư đến nổi những người khách và cả phục vụ đang hướng mắt về bàn nó. -         Sao hổng coi menu của chị nhảy qua đây chi người ta nhìn kìa -         Hihi! Nhox ăn cái này đi. Ngon lắm đó. Cái này cái này...món này nửa nè…ùhm khoang…món đó cay lắm chị ăn hổng được…uhm…món này nửa nè hihi… Mặc nó nói, chị chẳng thèm nhìn để ý xung quanh, vẫn vô tư chăm chú nhìn vô menu vui vẻ chọn món, nó cũng đành lắc đầu nhìn theo ngón tay chị trên menu. Dường như với chị ở cái nhà hàng trang trọng này, cả những ánh mắt của phục vụ, của những người khách lịch sự khác chẳng làm chị bận tâm, gương mặt chị vẫn vui vẻ không thèm nhìn xung quanh dù chỉ một cái liếc mà chăm chú thì thầm chọn món với nó. Có hai đứa mà chỉ thiếu điều muốn hết cái menu người ta. -         Thôi chọn hai ba món thôi ăn sao hết -         Hihi nhưng món nào chị cũng muốn ăn mà -         Biết vậy mà nhiều thiệt mà -         Vậy hả! -         Ừ chọn lại đi -         Xí! Mệt ghê! Vậy ăn cái này, cái này, cái này với cái này nửa -         5 món hả -         Hoy nha! Ít dữ lắm rồi đó -         Ờ rồi sao cũng được -         Khó ưa! Chị vui vẻ chạy trở về chỗ ngồi tay vẫy vẫy anh phục vụ đứng cách đó không xa. -         Anh cho em món này, món này..này này nửa…nhanh nhanh nha -         Dạ! Phiền chị chờ vài phút ạ! Anh phục vụ quay đi, có vẻ cũng lắc đầu trước sự nhí nhảnh của chị, c̣n nó th́ bó tay toàn tập rồi. -         Nè nè! Nhox bỏ cái mặt ngố đó đi… -         Mặt nào -         Đó! Mặt gì bí xị thấy ghét -         Bí đâu mà bí -         Cười như chị nè Chị chu miệng cười tít mắt làm nó cũng phì cười theo -         Đó vậy mới ngoang -         Nay mình ăn thả ga luôn hihi -         Ờ ờ -         Ăn xong bắt nhox con ở lại trừ nợ hihi chị hổng có đem tiền theo đâu đó -         Trời đất! -         Hihi sợ chưa -         Sợ khỉ! Bỏ chị lại thì có -         Hông dám! Tự nhiên bắt chị chi -         Ờ xấu xí quá người ta bắt đem bán lấy thịt -         Uýnh chết giờ, dám nói chị xấu hả. Bắt nhox mần thịt thì có -         Hè nhox ốm nhôm không sợ, có chị ăn cho nhiều vô ú nu người ta bắt chắc chắn -         Xí! Bắt nhox con…hihi chị của nhox xinh đẹp người ta sẽ không nỡ làm hại chị đâu -         Sao biết -         Vì chị là chị xinh đẹp của nhox con mà hihi -         Lí sự cùn -         Kệ chị Nói linh tinh thì nói chứ nó cũng nhột lắm chứ bộ, nảy giờ gọi nhiêu món chắc đi cả tháng lương của nó chứ đùa à. Cũng may trong bóp nó vẫn còn kha khá tiền vì lúc về nhỏ Hân đã nhét tiền trở lại vào bóp nó, cả tiền em bỏ trong balo ở nhà nửa nên giờ tính ra nó cũng có kha khá. -         Hù nhox đó! -         Hù gì? -         Hihi ai thèm cho nhox con ở lại đây đâu, chỉ có chị mới có quyền bắt nhox con mần thịt thôi -         Sax! Đâu ra cái vụ đó vậy -         Mới nghĩ ra -         Ngon ha lấy quyền đâu đòi bắt người -         Quyền làm chị của nhox biết chưa -         Bắt rồi nuôi được không mà bày đặt -         Hihi ai thèm nuôi nhox chứ, nhox con phải nuôi chị thì có -         Mơ đi -         Đáng ghét! Nó cười quay mặt nhìn ra ngoài cửa. Chị hay thiệt, vài lời nói linh tinh mà xóa đi mọi âu lo về mặt vật chất tiền bạc mà nó đang nghĩ trong đầu, tưởng chừng ngay lúc ấy nó không còn nhớ gì về những con số năm bên phải trong cuốn menu đồ ăn nửa. Ừ chơi thì chơi tới bến sợ, ngay mai là chuyện của ngày mai, thả tẹt ga luôn…cùng lắm là mỳ tôm chan nước mắt thôi mừ =]]. Trời bên ngoài vẫn mưa nhẹ làm người ta có cảm giác như sắp tối đến nơi dù chỉ mới 3h chiều. Vòng vòng trước mắt đã thấy sắp trọn 2 ngày rong chơi với chị rồi, ăn xong chị thả nó về mới là chuyện lạ, thôi đành dời kế hoạch chiều qua quán trình diện ông Kha xin đi làm lại vậy. -         Nhox nghĩ gì vậy? -         À nghĩ tới vụ chị ăn nhiều ú nu bán được nhiêu tiền đó -         Đáng ghét! Hihi nói dóc! -         Thiệt! -         Ai cho mà nghĩ linh tinh chứ -         Đầu nhox nhox nghĩ gì cấm sao được -         Hihi mai mốt sẽ cấm luôn…sẽ quản lý luôn -         Ngon dữ! -         Chứ sao! -         À mà nè -         Sao? -         Ừ thôi chút nói tiếp người ta đem đồ ăn ra rồi kìa. Nó ngừng nói khi nhìn thấy hai anh phục vụ đang mang đồ ăn ra chiếc bàn khá nhỏ nên đồ ăn chỉ dọn ra từng món chứ không dọn ra hết một lần. Nhìn hai dĩa đồ ăn nó mới gật gù, hèn gì nảy chị đòi chọn tùm lum món cũng đúng, cái dĩa to đùng mà miếng đồ ăn có chút xíu, nhìn muốn khóc gì đâu. Chưa kịp bắt tay vào ăn chị đã đứng dậy đi sang bên cạnh nó nói nhỏ vào tai anh phục vụ, ảnh gật đầu rồi nhẹ nhàng kéo cái ghế của chị sang để sát vào ghế nó. -         Gì nửa? -         Hihi chị không thích ngồi đối diện -         Sao vậy? -         Vì chị là chị nhox -         Rồi liên quan gì tới ngồi đối diện? -         Mình là chị em chứ đâu phải đang hẹn hò đâu mà ngồi đối diện hihi -         Sax có vụ đó nửa hả -         Có! -         Sao nhox hổng biết? GIờ mới nghe thấy vụ này đó -         Hihi ai biểu nhox là hai lúa chi -         Có vụ đó thiệt hả -         Hihi nhiều chuyện, với chị là như vậy -         Nghi quá -         Nghi gì -         Đòi qua ngồi kế để giành ăn chứ gì -         Vô duyên! Ai thèm giành với nhox chứ! -         Ờ! Chút đứa nào giành là heo -         Ừ! Chơi luôn hihi Nói là thì nói, thề thì thề đã đời cũng không thoát khỏi tay chị. Ngồi ăn mà cứ nhăm nhe hết chọt cái này trong dĩa nó lại chọt cái khác, tuy không công khai giỡn như những lần trước nhưng cũng ăn uống không ngớt tiếng cười đùa nho nhỏ vừa đủ hai đứa nghe. Lần lượt năm món nhanh chóng được hai chị em giải quyết gọn, đồ ăn khá ngon, tuy hơi lạ miệng nhưng nói chung nó cũng thích nghi nhanh với mùi vị đặc trưng của món âu. Ăn xong, trong lúc ngồi nhâm nhi nước uống với trái cây tráng miệng, chị vẫy tay gọi một anh theo bản tên đeo trên ngực thì là quản lý quán thì phải. -         Anh anh! -         Chị cần gì ạ? -         Cho em mượn điện thoại của anh đi -         Dạ! Anh quán lý có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng gật đầu đi lại quầy lễ tân mang trở lại cho chị một chiếc điện thoại. -         Điện thoại chị đâu? -         Ở nhà rồi -         Sao hổng nói lấy điện thoại nhox nè Nó đưa tay sờ túi quần, mèn điện thoại đâu mất rồi -         Khỏi kiếm ha! Chị để điện thoại nhox ở nhà luôn rùi hihi -         Gì kỳ vậy? -         Chị thích! -         Haizz Chị không thèm nói với nó nửa quay qua bấm số. Tiếng nhạc chờ vang lên một lúc thì có người bắt máy -         Alo! Tôi nghe -         I’m Phương -         Ừ ừ sao Phương Thì ra gọi cho anh Phong, chị ngồi kế nghe điện thoại bên tay trái nên nó có thể nghe thấy tiếng anh nói chuyện. -         Phong tốt bụng ơi! Nghe giọng chị thiếu điều tim muốn rớt khỏi lồng ngực, đạt chuẩn nhõng nhẽo. Mới hồi sáng theo nó nghĩ là chị mới làm chuyện có lỗi với anh vậy mà giờ chưa gì đã tự tin giở cái giọng nhõng nhẽo ra rồi -         Thôi thôi hiểu rồi.Phong biết lỗi rồi Phương làm gì làm đi. -         Vậy hen…thanks you! Chị cup máy, nói chuyện ngắn gọn chẳng hiểu gì hết. Nó ngơ ngác nhìn chị trả điện thoại cho quản lý. -         Ủa nói vậy thôi hả -         Uhm hihi -         Là sao không hiểu -         Hihi kệ chị! Nói xong chị vui vẻ móc trong ví ra một cái thẻ màu vàng vàng đưa cho anh quản lý -         Thanh toán cho em nha anh -         Dạ chị chờ chút ạ! Anh quản lý nhẹ nhàng nhận chiếc thẻ rồi quay lưng đi. Nó giật mình nhìn chị -         Gì vậy -         Hihi trả tiền chứ gì? -         Sao hổng để nhox trả -         Ai cho nhox trả chứ! Có người trả rồi -         Ai? -         Tên đánh nhox hồi sáng đó -         Hả sao bắt ảnh trả -         Hihi vì hắn có lỗi mà -         Ủa ở đây thanh toán bằng thẻ được hả chị? -         Uhm -         Vậy thẻ đó của anh Phong hả? -         Uhm -         Sao thẻ ảnh mà chị giữ? -         Chị trộm hồi sáng -         Sax Chị vui vẻ cười tươi cầm một trái dâu cho vào miệng ăn ngon lành, mặt rất chi hạnh phúc và gian…chẳng hiểu rõ hết vụ này nhưng mà tự nhiên nó thấy thương anh Phong quá, vừa chứng kiến cảnh người yêu mình ngoại tình hồi sáng chưa kịp làm gì giải tỏa giờ còn bị chị trấn lột tiền đi ăn uống với thằng “gian phu” nửa chứ @@.   Sau khi nhận thẻ, nó và chị còn ngồi ngắm cảnh mưa rơi thêm một chút nửa rồi mới kéo nhau đi khỏi quán. Chị lái xe vòng qua một quán caffe bắt nó mua cho chị một ly caffe kem mang đi, tự nó chọn một ly caffe đá không đường rồi lên xe mặc cho chị lái xe đi đâu thì lái. Trời vẫn mưa nhẹ, không to nhưng sẽ rả rích suốt cả ngày, mấy hôm nay không có đọc báo xem tin tức nhưng nó đoán chắc đang có bão vì chỉ khi bão SG mới thường có những cơn mưa nhẹ kéo dài. Lợi thế của ôtô đó là trời mưa người ta vẫn có thể đi dạo ngắm phố SG bình thường, đường hôm nay vì mưa nên cũng không quá đông người lưu thông nên xe chị chạy khá thoải mái. Chị cho xe chạy vòng vèo khắp các con đường lớn nhỏ của quận 7, cuối cùng dừng lại ở ven đường, một bên là đường, một bên là khu cỏ lau rộng lớn, phía xa là những tòa nhà cao tầng đang xây dựng. Chị bật nhạc, bản pop balad nhẹ nhàng vang lên, chị cởi khóa dây an toàn cầm ly caffe kem lên uống một ngụm, sau đó nhắm mắt nhẩm theo lời bài hát. Nhìn gương mặt chị giờ toát lên sự vui vẻ, thoải mái mặc dù cả ngày nay chẳng làm việc gì căng thẳng, toàn ngủ giỡn và ăn. Nếu ai đó ngồi đây ngay vị trí nó lúc này cũng sẽ mĩm cười nhìn chị chứ không nói lời nào, chỉ nhìn thôi nhé vì nữ hoàng giờ không phải nữ hoàng nửa mà là một cô gái bình thường nhẩm theo lời bài hát, bình yên, bình yên lắm. Nhạc chuyển sang bài khác, cũng vẫn giai điệu balad du dương, chị khẽ ngồi dựa người vào nó, tay vẫn cầm ly caffe, hiểu ý, nó cũng nhẹ xoay qua một tí để chị dựa hoàn toàn vào lòng cho thoải mái. Bên ngoài mưa rơi lộp độp lên nóc xe, mưa va vào cửa kính vỡ tan…dường như người ta sẽ quên đi mọi thứ xô bồ của cuộc sống ngay lúc đó…chỉ là người ta thôi nhé vì nó làm sao quên đi được mọi thứ kia chứ. Chỉ là không nói ra thôi, chỉ là không nói đến thôi chứ làm sao nó không nhớ đến mọi thứ kia chứ. Trước mắt nó là cả cánh đồng có lau rộng lớn, mưa càng làm tầm nhìn người ta mờ đi, càng làm mọi thứ trước mắt xa xôi, rộng lớn biết bao…Khoảng cách từ đây qua bên kia cánh đồng…ừ chỉ cần bước ra, ướt mưa vài phút là đến thôi mà, nhưng khoảng cách từ đây qua bên kia đại dương…sẽ vượt qua bằng cách nào đây.   Nó im lặng đưa ánh mắt nhìn xa xăm, có một bàn tay nhẹ nhàng xõa vào tóc nó, khẽ nhìn xuống, chị mĩm cười, mắt vẫn nhắm…chợt thấy lòng bình yên…hình như không cần nhìn, chỉ cần chạm vào…chị cũng hiểu lòng nó. SG mưa, ngoài đường loe loét những ánh đèn, sắp tối…vậy mà vẫn có hai con người từ xa lạ…hai con người hoàn toàn khác nhau…cuộc sống đã ngọt ngào để cả hai ngồi đây trong chiếc xe với những ca khúc ru đời, cảm giác của gia đình luôn bình yên như vậy, và có một người chị trong gia đình cũng tuyệt vời như điều bình yên ấy…Bắt đầu từ giây phút ấy nó tự nhủ với lòng, mỗi giây, mỗi phút, mỗi ngày tiếp theo sau này, từng việc, từng lời nói, từng hành động của những người yêu thương, nó sẽ nhớ, sẽ ghi lại và trân trọng tất cả. Mưa SG, mưa của yêu thương!

My life !................

2013-06-23 11:04:28
Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 22) Anh Phong đang đứng ngoài cửa, đeo kính đen, dáng vẻ chẳng khác nào diễn viên ca sĩ nhưng lại xách trên tay lỉnh kỉnh nào trái cây, bánh, rau, cà chua…nhiều thứ khác chẳng thấy hợp tí nào với vẻ ngoài lãng tử của anh. Nhìn thôi nó cũng suýt phì cười rồi, tất nhiên những thứ đó giờ đang rớt lăn lóc dưới sàn nhà. Nó chưa kịp chào vì cũng hơi bất ngờ khi gặp anh, ngược lại chắc chắn anh Phong cũng rất sock khi nó là người mở cửa phòng chị đón anh. Chị nhảy ra sau lưng nhí nhảnh ôm cổ nó chào anh: -         A! Phong! Có mua đồ cho Phương hôn? -         Ủa anh mới qua hả Nó cười chào anh sau đó quay lại phía sau kéo cái tay chị ra bởi kẹp cổ nó thì thôi lại còn kéo cái áo gần rách tới nơi của nó nửa chứ -         Làm cái gì vậy…nhột mà…! -         À..anh… “Bốp!!!” nó quay lại, chưa kịp nói thêm câu nào đã nhận ngay một cú đấm như trời giáng của anh vào mặt. Nó ngả văng vào cửa té xuống đất, đầu óc tối sầm khó mà kịp hiểu chuyện gì xảy ra cũng như ngồi dậy ngay được (ăn một cú đấm của anh chàng cao to khỏe mạnh rất khác với những lần trước bị mấy anh giang hồ rởm  còm nhom đánh nhé)…. -         Đồ khốn!... Nó chỉ loáng thoáng nghe được anh Phong nói thế bởi ngay sau đó chị đã lao đến một tay kéo cổ áo anh lại một tay giật kính đen trên mặt anh vừa hét lên -         Anh Phong! What do you do! Men! -         Phong!...Phong chỉ!!! Anh Phong sững lại lộ vẻ bất ngờ trước việc chị hét vào mặt. Hét anh Phong xong chị vội cuối xuống đỡ đầu nó dậy, gương mặt chị chực rơi nước mắt. -         Nhox ơi…nhox…nhox hổng sao chứ…nhox! -         Phương! Phong!!! -         Are you crazy? Anh Phong vẫn chưa biết làm gì tiếp theo bởi anh cũng đang bối rối, ngay lập tức chị quay mặt lại rồi đứng dậy đẩy kính vào ngực anh rồi hét rất dứt khoát -         Get out! -         Phương!...Phong…! -         I said!….Get outtttttttttttttttttttttt! Get…outtttttttttttttttttttt…! Chị vẫn hét và chỉ tay thẳng vào ngực anh, gương mặt chị lộ rõ sự giận dữ dường như không thể kiềm chế được nửa. Nước mắt chực trào ra, nó khiến anh Phong dù cao hơn chị nhưng nó cảm thấy lúc ấy anh chỉ là một chú nai sợ sệt trước con sư tử to gấp nhiều lần. Anh bối rối quay lưng đi xuống lầu không dám quay lưng lại nhìn chị một cái nào. Chị quay qua nhìn nó, gương mặt chị vừa lo lắng nhưng cũng chưa kịp vơi nét giận dữ. Chị bước ra ngoài chỉ tay xuống cầu thang -         Phong! Stay there! Ok! Rồi quay trở vào trong chạy lại đỡ nó ngồi dậy -         Nhox nhox ơi! Huhu nhox hổng sao chứ? -         Ừ..ừ hổng sao! Chị đừng khóc mà! -         Phong thật quá đáng! Nhox có đau hông?Nhox ơi… -         Ờ…hơi choáng mà không sao…đừng có khóc mà -         Chảy máu rồi kìa…trời ơi!....Trời ơi!!! Chị lấy tay quẹt máu trên khóe miệng nó đưa lên nhìn rồi quýnh quáng chùi vào ngực nức nở như một đứa trẻ vậy. Chị vốn đang lo lắng cho nó lại rất sợ máu nên mất bình tĩnh ngay lập tức. Nó vội cầm tay chị lại cố hết sức mĩm cười -         Thôi thôi! Hổng sau mà!Bình tĩnh bình tĩnh nè -         Huhuh Chảy máu nè..huhu làm…làm sao giờ? -         Không sao! Dập môi thôi!...Để nhox lên giường nằm được rồi Nó gắng đứng dậy định lếch lại giường nhưng chị đã đứng dậy xoay người lại -         Để chị đỡ nhox! Chị ôm lấy phần ngực nó cố hết sức lôi nó lên giường, có vẻ lôi không được, chị đứng hẳn dậy cầm hai tay nó hì hục kéo nó sềnh sệch trên sàn…hix hix chưa từng thấy ai đỡ người bị thương như bà cô này, 100 người chắc chết sạch 99 người trước khi được cấp cứu quá, người duy nhất may mắn sống chắc chỉ có nó vì nó ăn đấm vào mặt không đến nổi nào @@. Phải nói vẻ mặt và cách chị loay hoay kéo nó lên giường khiến nó phì cười, tất nhiên mới ăn đấm xong nên miệng đau đâu có cười to ra mặt được. Thấy chị vậy nó cũng giả bộ nằm xụi lơ để xem chị cấp cứu nó ra sao. Hì hục cả buổi cũng kéo nó lên giường được, chị kéo cái mền đấp lên người nó theo kiểu nhồi nhét đúng hơn =.=  Sau đó chị nhảy xuống giường chạy lại tủ đồ màu trắng lôi ra một cái hộp khá to, nó chỉ thấy loáng thoáng thôi chứ bị cuộn một cục vô đống mền làm gì mà thấy rõ được chị làm gì. Lục tung cái thùng lên cuối cùng chị cũng tìm được một tuýt gì đó màu trắng và 1 bịch bông chạy trở lại giường. Chị lấy tay quẹt nước mắt như một đứa trẻ rồi cuối xuống chấm chấm máu trên miệng nó, sau đó xịt một tí thuốc thoa nhè nhẹ lên bên ngoài môi, thoa luôn lên má chỗ nó mới ăn đấm (còn cái trán nó sao không chịu thoa không biết @@ ). Chị quỳ trên giường, người cuối sát nó, hix hix trời à chăm sóc người khác mà đồ đạc trên người mặc cũng như không thế này có mà muốn nó lên máu chết đây mà. Không muốn nhìn cũng không được nửa vì ngay tầm mắt như vầy sao né được. Nói là nói đùa vậy chứ đầu óc nó giờ chỉ buồn cười vì gương mặt lo lắng chăm chú chăm sóc vết thương nó của chị, đôi mắt long lanh vì nước mắt chưa kịp khô, hai môi mím chặt vào nhau, hơi thở chị nhè nhẹ phá vào mặt nó thơm thoang thoảng. Lại một giọt nước mắt chị rơi xuống môi nó…mít ướt thấy sợ, có gì đâu mà khóc không biết nửa, nữ hoàng ngốc này thiệt làm nó khó xử ghê. Nó vội đưa tay lau nước mắt cho chị mĩm cười -         Ngốc à! Nhox có sao đâu mà khóc chi hổng biết. Chị nín đi… -         Khóc hồi nào đâu! Chị lo cho nhox con chứ bộ -         Rồi! Giờ khỏe rồi nè! Đừng khóc nhè nửa…xấu rồi sao -         Hổng thèm! Nhox còn đau hông? Nhox đau nhiều hông? -         Ừ! Hết đau rồi! Chị đừng vậy nửa. Ủa anh Phong đâu chị? Chị quắc mắt nhìn ra phía cửa, đồ đạc nằm la liệt -         Him thật quá đáng! Chị ghét hắn! -         Thôi thôi…chắc tại ảnh hiểu lầm mà! Chị xuống coi ảnh đâu rồi! -         Kệ hắn! Chị không chấp nhận kiểu như vậy! Không tốt! Không tốt chút nào! -         Được rồi! Đừng giận nửa. Chị xuống coi nói chuyện với anh đi! Coi chừng ảnh bỏ về rồi hiểu lầm tùm lum khó xử lắm -         Hứ! Hắn dám về thử coi! -         Hè! Nóng ghê! Thôi nhox không sao rồi chị xuống nói chuyện với anh đi! Nhanh đi chị! Đi! -         Nhox hết đau thiệt hôn? -         Thiệt! -         Xí! Đừng nói dóc chị! -         Không có mà, đỡ đau thiệt rồi, chị xuống nói chuyện với anh đi -         … -         Đi đi! Chị! Nghe lời nhox đi! -         …Uhm! Cũng được… Chị mím môi suy nghĩ một hồi rồi gật đầu đồng ý đứng dậy leo khỏi giường. Được vài bước chị quay lại -         Nhox nằm yên đó, không được đi đâu nghe chưa? -         Ừ ừ -         Nhớ đó! Xử hắn xong chị sẽ lên ngay! Chị đi lại tủ kéo một cái áo choàng loại dài dành cho con gái khoát lên người rồi  mang chiếc dép bông bước ra cửa. Nó nhìn theo chị mĩm cười, những bổng chốc nó cảm thấy điều gì đó từ sau lưng chị, cả dáng đi…rất khác những gì trẻ con của chị, rất khác.   Chờ một lúc để cho chắc chị đi xuống dưới lầu nó mới chui người khỏi đống mền của chị ngồi dậy, khá đau, nó dùng tay xoa nhè nhẹ trên mặt nơi vừa bị đánh, thực sự rất đau, anh Phong đấm thấm thật. Nó đứng dậy leo khỏi giường đi ngang nhìn vào kính, ngay cả nó cũng giật mình bởi dáng vẻ của nó, áo thun trễ xuống tận bụng, mặt mày bơ phờ, trên cổ, vai, trán và cả áo toàn là vết son môi, vết tương ớt, vết dầu mỡ của đồ ăn và cả vết thương bị chị cào cấu nửa. Nhìn thoáng qua xong nó đi lại dọn những thứ đồ anh Phong bỏ lại trên sàn, chắc anh đi siêu thị mua sắm đồ cho chị, đa số là đồ ăn với vài vật dụng linh tinh khác. Ghé mắt nhìn xuống bên dưới, chẳng thấy chị với anh đâu, chắc anh phong giận bỏ đi đâu chị đi kiếm rồi, dù sao hai người cũng yêu nhau mà, tất nhiên chị phải đi tìm anh rồi. Nó gom tất cả lại cho vào bao, riêng mấy trái cây bị dập thì để một bao riêng, mang mọi thứ để dưới góc bàn nó lấy một trái táo bị dập một miếng đưa lên áo chùi chùi cho có lệ rồi cắn một miếng. Không tự lượng sức mình, mấy loại trái nhỏ khác không ăn vụng, đi ăn vụng táo, vừa cắn một phát đã ê ẩm cả miệng, nhai mà cứ tưởng như răng với hàm sắp rụng tới nơi rồi. Vậy chứ cũng ráng nhai cho đỡ căn thẳng, lòng nó thấy lo lắm chứ, gì thì gì, tự nhiên bắt gặp nó và chị ngay trong phòng riêng quần áo nó xộc xệch còn chị cũng đâu có kín đáo gì mấy, đổi ngược lại nó là anh thì cũng nổi điên lên thôi. Chỉ lo là vì chuyện hiểu lầm này ảnh hưởng đến tình cảm của anh chị đó là chưa kể cảm tình anh em của nó với anh Phong cũng sẽ không như trước nửa. Sau này chắc phải giữ gìn ý tứ trở lại chứ cứ vô tư thế này thế nào cũng làm mọi chuyện rối tung lên thì không hay chút nào. Nghĩ vậy thì nghĩ vậy nó cũng suýt phì cười một mình khi nghĩ đến chị, giỡn cho dữ rồi tới lúc giận cũng vậy…mặt ngốc ơi là ngốc ^.^…Nhưng…cũng lạ, tự nhiên nay giận lên nói toàn tiếng anh với anh Phong…ngộ thiệt.   Nằm nghĩ ngợi mà lòng cứ nóng rang, đi đâu mà lâu vậy? Không biết chị có nói chuyện ổn cho anh Phong hiểu không nửa. Vừa định đứng dậy ra ban-công ngồi chơi thì chị quay về phòng, phía sau là anh Phong. Chị đi lại ghế ngồi xuống bên cạnh nó ngồi khoanh tay nhìn anh Phong, còn anh cũng lẵng lặng đến ngồi đối diện nhìn nó, mặt anh không biết đang nghĩ gì, chỉ thấy vẻ mặt giống như lúc anh bị chị la hồi nảy. Chị đưa mắt nhìn anh, chân tréo một bên ra dáng nữ hoàng lắm -         Nói đi! Sao nảy hùng hổ lắm mà -         Ừ ừ…biết rồi biết rồi Anh khẽ giật mình liếc nhìn chị rồi quay qua nó -         Mon! Anh xin lỗi! Nảy anh… -         Dạ! Không sao đâu…cũng tại em với chị…úm…úm… Chưa nói hết chị đã bịt miệng nó rồi quay qua nói với anh Phong -         Vậy được rồi! Phong về đi! -         Ừ ừ! Phong về! Anh về nha Mon! Anh Phong vội vàng đứng dậy đi về phía cửa, nó chẳng hiểu gì cả, chưa thấy giải quyết hay nói gì xong đã đuổi anh về, vậy mà anh răm rắp nghe theo hổng dám nói hay thắc mắc một lời nào, bà cô này thật kinh khủng @@. -         Nè -         Sao Phương? -         Đem đống đồ này xuống để vào tủ lạnh cho Phương! -         Ừ ừ! Anh Phong cắm cúi xách đống đồ lũi thủi đi ra cửa, nhìn anh với anh mắt thông cảm nó khẽ liếc qua nhìn chị -         Chị nói gì mà ảnh sợ dữ vậy -         Nói gì kệ chị. Nhox sao rồi? Đâu đưa cái mặt khùng cho cho coi coi! -         Mà chị có giải thích với anh là tụi mình giỡn không? -         Không! -         Sax! Sao vậy? -         Chị không cần phải giải thích với him gì hết! Chuyện đó nhox đừng lo! -         Hix nhưng mà ảnh sẽ hiểu lầm. -         Đó là chuyện của him chị hổng cần biết. -         Biết là vậy những… -         Mệt quá đồ nhiều chuyện, ngồi im coi! Chị cốc đầu nó một cái rồi tay và mắt vẫn chăm chú xoa xoa trên má nó xem xét vết thương. Chẳng hiểu gì cả, không giải thích chứ nói gì cả buổi trời ngoài đó, hổng lẽ chị không giải thích chuyện nó và chị giỡn sao, vậy nghĩa là anh Phong vẫn còn đang hiểu lầm nó và chị. Rắc rối tới nửa rồi thiệt tình, thôi đành chịu có gì nói chuyện với anh sau cũng được. -         Ok! Chút nhox mang chai thuốc đó về thoa nha. -         Ờ ờ! -         Chắc sẽ sưng cho coi. Phong thật quá đáng. -         Thì cũng tại tụi mình làm ảnh hiểu lầm mà. -         Chị không cần biết. Đó là lỗi của him. Him không được hành động như vậy. Chị rất ghét. -         Ờ ờ -         Nhưng nếu lúc nảy là nhox nhox có làm như Phong không? -         Cũng chưa biết? -         Sao vậy? -         Thì còn phải tùy hoàn cảnh nửa. -         Hoàn cảnh nào? -         Nếu nhox bắt gặp chị với anh thì bình thường thôi vì chị làm gì với người yêu là chuyện của chị mà. Còn nếu chị bị người khác ép…thì nhox mới làm như anh. Cũng chưa biết được, tùy tình hình mà hành động thôi. -         Hihi vậy hen. Nói gì cũng được, chị không thích Phong hành động đáng ghét như vậy. -         Thôi ghét cái gì mà ghét. Cũng tại ảnh ghen mà -         Sao lại ghen? -         Vậy cũng hỏi? Đổi lại là nhox nhox cũng ghen. -         Vô duyên! Ai cho mà bày đặt ghen…hihi -         Trời ơi! Ví dụ mà -         Ví cái đầu nhox con á..pleee! Chị chu miệng khúc khích cười, tay mân mê áo nhìn ra ngoài cửa sổ. Lại cái kiểu nói chuyện không đâu vào đâu, nói chẳng thèm để ý cho ai hiểu gì rồi cười hì hì làm duyên. Nói tới nói lui nảy giờ cũng chưa chịu đi thay đồ vệ sinh cá nhân nửa, bó tay chị của nó luôn, tuy có khoác áo ngoài nhưng giờ ngồi chéo chân nên nhìn chị cứ như không mặc quần. Quay qua, bắt gặp ánh mắt nó, chị trợn mắt chu miệng lấy tay nhéo tai nó một cái rõ đau. -         Đồ xấu xaaaaaaaa…lại nhìn cái gì nửa hả? Ai cho nhox nhìn…hừ hừ... -         Uida…ế ế nhox có nhìn gì đâu… -         Hổng nhìn mà cái mặt gian thấy sợ nè -         Hix hix có đâu! Mà chị đi thay đồ đi! Mặc đồ vậy chi rồi đổ thừa người ta nhìn -         Kệ chị. Kệ chị. Không cho nhox nhìn -         Ngôi ngay mắt người ta hổng cho nhìn sao được. -         Hihi đó là chuyện của nhox? Vô duyên! Chị chẳng thèm nghe lời nó đứng dậy tung tăng chạy lại nhảy lên giường cuộn người vào mền -         Oa oa! Ngủ thôi, sáng sớm tùm lum chuyện mệt lắm luôn Nó ngơ ngác đứng dậy kéo mền khỏi đầu chị -         Gì ngủ nửa hả? -         Chứ làm gì giờ -         Đi đánh răng rửa mặt thay đồ ăn sáng đi? Tính nhịn đói hả? -         Thui chị làm biếng rồi. Chị muốn ngủ nửa -         Rồi còn nhox? -         Nhox làm gì kệ nhox. -         Ờ vậy thôi chị ngủ đi nhox đi về nha -         Không! -         Chứ sao nửa? -         Ai cho mà về. Hihi nhox ngủ nửa đi? -         Thôi giờ ngủ gì nửa…gần trưa rồi -         Trưa kệ. Nhox ngủ đi chừng nào dậy nhox phải chở chị đi ăn đó -         Gì kỳ vậy -         Kỳ đâu! Ai bỉu nhox con dê chị chi -         Cái đó đâu có dê -         Xé áo người ta còn ngụy biện -         Giỡn nó rách hồi nào ai mà biết -         Kệ kệ chị không biết. Nhox con dê xồm nhox con đáng ghét. Nằm xuống liền nghe chưa -         Nhưng mà -         Nằm xuống. Muốn uýnh phù mỏ hông hả? -         Ờ…thôi để lại ghế… -         Giờ muốn gì? Chị dứ dứ nắm đấm trước mặt -         Trời ơi mới bị hiểu lầm hồi nảy sao mà ngủ chung được -         Xí! Ai cho ngủ chung đâu hihihi nè Chị lấy cái gối ôm đẩy xuống sàn nhà, đây thêm cái mền xuống, sàn nhà chị nói là sàn chứ cũng trải thảm nên khá sạch, giường chị không cao hơn sàn nhà bao nhiêu, cùng lằm chỉ cao hơn một tấm nệm đặt trực tiếp lên sàn chút xiu thôi. -         Hihi nằm dưới đó đi. Cho lạnh chết luôn -         Bó tay! Ờ thôi sao cũng được Nó lắc đầu kéo cái gối nằm xuống sát giường chị, nói thì nói chứ cũng mệt, sáng giờ giỡn, bị đấm lại cãi nhau chí chóe với chị, thêm bụng đói mà phòng chị rất thơm, có máy lạnh thành ra nó cũng thèm ngủ thua gì chị đâu. Sau khi ép nó nằm ngủ dưới sàn xong, chị vui vẻ ôm gối  nằm đưa đầu sát ra mép giường vừa đủ để lộ gương mặt chị ngay tầm mắt nó. Chị nhìn nó cười nhẹ -         Ngủ đi nha! Chị muốn mở mắt ra nhox phải nằm đó! Biết chưa? -         Ờ ờ! Biết rồi -         Ngoan! Trốn về giận đừng trách! Pleee Chị lè lười trêu nó xong mới nhắm mắt ngủ. Hết nói nổi chị, làm gì cũng hổng thèm để ý tới người khác, thích là làm tính ra ngang cũng chẳng thua gì em nếu không muốn nói ngang còn hơn em nhiều. Căn phòng trở lại sự im lặng, một buổi sáng chẳng bình yên chút nào mang lại nhiều niềm vui nhưng cũng có điều lo âu, nhất là chuyện với anh Phong, không biết anh có nghĩ gì xấu cho nó không nửa, khó chịu thật. Nó nhắm mắt, cố đưa mình vào giấc ngủ, kệ…tới đâu hay tới đó vậy. Cảm giác ai đang nhìn nó…có lẽ vậy…

My life !................

2013-06-21 19:11:34
Ghế sô-pha nhà chị khá êm lại to nên nó nhanh chóng lấy được giấc ngủ rất say đến nổi bình minh lên tận ngọn cây bên ngoài cửa sổ, nắng chiếu vào phòng nó mới mở mắt ra. Không phải ở Đà Lạt nhưng căn phòng vẫn se lạnh vì máy điều hòa, đêm qua nó bật điều hòa hơi nhỏ nên lạnh đúng rồi. Chỉ cảm thấy lạnh ở mặt thôi chứ cả người nó đang được đắp một chiếc mền bông màu trắng, đầu nó được ai đó đặt vào chiếc gối êm ái…Nó mĩm cười giở mền lên, chị nữ hoàng của nó đang ngồi cuộn mình dựa đầu vào ghế ngủ ngon lành. Đã bắt đầu nhận ra thói quen yêu thương  thứ hai  của chị dành cho nó sau cái món caffe son môi, hơi muộn những vẫn nhận ra...mỗi sáng ngủ dậy luôn nhìn thấy chị ngồi ngủ với nó bên chiếc ghế sô-pha tuy nhiên nó vẫn chưa biết chị thường thức dậy lúc nào và trèo xuống giường ngủ mới nó nửa, có lẽ sau này phải rình mới được. Nhẹ nhàng rút người ra khỏi mền vòng tay dừng hết sức bê nguyên người chị cùng chiếc mền từ từ đi lại đặt lên giường, chị ngủ say lắm hoặc có thể giả vờ ngủ say nên chỉ phản ứng lại nó bằng cách cuộn mình trên giường nằm im ngủ, nó tăng nhiệt độ máy điều hòa lên rồi mới đứng dậy đi vào WC rửa mặt cho tỉnh ngủ. WC khá rộng, toàn là kính, mọi vật dụng trong WC cũng toàn màu trắng tinh. Trên kệ linh tinh những sữa tắm, dầu gội, nước hoa, khăn…ngồi đếm chắc cũng không dưới cả trăm món. Lục lục, mãi chẳng thấy bàn chải đánh răng nào khác ngoài cái bàn chải màu trắng khá ngộ gắn trên tường nó đành tắc lưỡi sai đại cái bàn chải này, của chị thì kệ chị bửa ngủ nhà nó chị cũng ngang nhiên sài bàn chải của nó kia mà, người đẹp vậy chắc bảo đảm an toàn vệ sinh răng miệng 100% mà nhỉ. Đánh răng rửa mặt xong nó cầm cái chai màu xanh xanh mất sạch nhãn hiệu bên ngoài, chỉ có một cái hình hoa cúc nhỏ nhỏ dán trên nắp chai, nhà nó cũng có một chai nên nó đoán là nước súc miệng Listerin đây mà. Đề phòng  trúng độc nó mở nắp hít hít mấy cái cho chắn ăn rồi mới dám ngậm một họng. Sáng sớm ngậm cái nước này cai muốn nhũn não, mà lỡ ngậm rồi thành ra đành ráng chịu đựng phùng mang trợn má sục qua sục lại cho sạch miệng vậy. Ngậm cái này phải ngậm 2-3 phút đứng không hoài cũng chán nên nó tính vừa ngậm vừa đi ra ngắm phòng chị chút vô nhổ ra cũng được. Mới quay lưng bước được một chân ra khỏi phòng thì nguyên con ma trắng tinh đầu tóc bù xù bù xòa đâu nhảy ra trước mặt la thẳng vào mặt nó: -         AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!! Nó thề là tim nó thiếu điều muốn nhảy khỏi lồng ngực, mắt trợn trắng phun hết toàn bộ những gì ngậm trong miệng vô mặt con ma trước mặt (cái này là hết hồn phun thiệt chứ hổng có cố ý), chẳng những vậy nó còn trượt chân té cái bịch ra phía sau, cũng may võ công cao kịp chống tay chứ không là chấn thương sọ não  theo con ma đi chầu diêm dương rồi. Phần con ma sau khi lãnh toàn bộ listerin thần chưởng à nhầm thần phun của nó xong  đứng im lè lè lưỡi nhẹ nhẹ ra nếm thử xem nước gì, từ từ cái mặt con ma xụ xuống cái mỏ chu ra la làng thiếu điều muốn nổ cái phòng. -         AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! Nó vừa kịp hoàn hồn đưa tay dụi mắt từ từ ngồi dậy…Mặt nó tái mét, tim đập trở lại trên cả mức bình thường, mắt mở tối đa…nhận ra con ma đó là ai rồi, nó lùi lại vì sát khí đằng đằng từ con ma nữ hoàng. Thôi xong, xuân này con không về rồi phụ huynh ơi @@...Lùi sát tường, hết đường chạy, biết phận mình nó vội giơ một tay lên đầu một tay xoe ra đưa về phía chị. -         Ê…ê…đứng im đó nha…đừng đừng có qua đây nha… -         Nhoxxxxxxxxx connnnnnnnnn đáng chếttttttttttttt Chị nghiến răng, gương mặt đầy sát khí, tay lăm lăm cái mền bông tiến lại về phía nó. -         Hổng cố ý nha…tại tại…. -         Tại cái đầu nhox aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! -         Ê…ê bình tĩnh…đừng có làm bậy….nhox la….aaaaaaaaaaa…ặc ặc…àng….ứu…ui….ứu….ết…ết..ui….aaaaa!!!! Chưa kịp nói hết câu chị của nó tàn nhẫn quăng cái mền to đùng vô nó rồi nhàu vô đấy nó té cái bịch trọn lỏn vô bồn tắm, chẳng biết chị làm gì…nó chỉ nó là trong vài giây đã bị chị leo lên người khống chế hoàn toàn, mặt mũi tối sầm nó hết đường chống đỡ trước toàn là ngắt nhéo, bóp cổ, cú đầu của chị. -         AAAA cho chết nè….dám phun nước vô mặt ta…cho nhà ngươi chết luôn…hừ hừ….nhox con đáng chết…huhu (nghe tiếng ma hu hu thiệt) Chả biết nghe đứng chị nói vậy không, chỉ thấy trời đất tối sầm, đau chảy cả nước mắt. Thân này há chôn xác nơi WC lạnh lẽo hoang vu này sao phụ huynh ơi hix hix…Sau phút đầu tối sầm, nó cũng thấy được ánh mặt trời…giẫy dụa  một hổi nó thọt được tay, rồi chân, rồi đầy đủ tứ chi ra khỏi cái mền… -         Phản conggggggggggggggggggggggggg! Nó hét lên dùng hai tay chọt liên liến vô eo chị, hiểu quả tức thì, chị vội rụt tay lại chống đỡ cười ngặt nghẽo. -         Hihi…trời ơi…nhột nhột…bỏ chị ra…hihi Ngay lập tức nó vùng dậy đẩy chị té khỏi người nó ngồi dậy tay đè tay chị, tay chọt hết công xuất vô eo -         Zá zà… coi ai chết biết liền! -         Haha…tránh ra…bỏ chị ra…đồ nhox con…hihi..bỏ người ta ra…bớ người ta….hihi -         Bớ thoải mái…hehe… -         Đáng ghét..hihi nhột mà…nhox con đáng chết…hihi chết…chị…. Chị cũng không chịu kém chống cự một cách quyết liệt, ngắt nhéo, đấm đạp, cắn cạp…nói chung có bao nhiêu chiêu thức chị đều đem ra chiến đấu với nó. Vậy hai con người vật lộn, la hét, cào cấu, cắn cạp, chọt chọc…v.v…nhau với một chiếc mền bông trong cái bồn tắm to màu trắng. Cửa khóa trái, hix hix la hét kiểu này có khi chút mở cửa ra chắc công an hàng xóm người nhà chị đứng đầy ngoài cửa vì tưởng phòng có thế chiến thứ 3 quá. Cũng may, phòng chị kín và cách âm khá tốt, chiến trường lại trong nhà tắm nên hai đứa thỏa sức mà làm “đau” nhau bằng mọi cách. Cái này giỡn xong nó mới biết chứ uýnh lộn với chị làm quái gì nghĩ được bao nhiêu thứ. Cuộc chiến cuối cùng cũng kết thúc, hai phe tổn thương vô số, người tê rần, thở hổn hển… -         Nghỉ nghỉ….nghỉ giải lao….mệt quá -         Nghỉ thì nằm im đi… -         Chị nằm im trước đi…ayda…bỏ ta…trời ơi giải lao…uidaaaa -         Không…óc im ước ikkkkkk (đang ngậm nguyên bắp tay nó) -         Rồi rồi…nhả ra đi đừng cắn nửa…ui da….im nè Nó chẳng biết nó đang chọt vào đâu trên cơ thể chị nửa. Nhận thấy sự nhượng bộ của đối phương chị cũng từ từ nhả tay nó ra nằm im thở. Nó thề là nó mệt và tê toàn thân đến nổi nó chẳng còn biết gì nửa, chỉ biết nằm im nghỉ mệt hồi phục sức khỏe đã. Chị cũng vậy, thở phì phì, cười hì hì nửa mới ghê chứ. -         Mệt mệt quá…đau quá…nghỉ mệt chút đi… -         Hihi…nghỉ thì nghỉ…chị cũng đau muốn chết nè -         Xạo nha…chọt lét chứ có ngắt nhéo gì chị đâu mà đau… -         Mệt…hihi mệt…nghỉ nói nha…hihi -         Ờ…hix… Nó nằm im, chẳng quan tâm gì ngoài việc nhắm mắt nghỉ mệt. Sau trận chiến luôn là không khí bình yên. Nằm được một lúc chưa kịp hết mệt chị đã lên tiếng -         Nhox ơi! -         Gì…Thôi chưa hết mệt nha! -         Hổng phải!Hihi chị mệt quá -         Rồi sao? -         Cõng chị lên giường đi! Chị ngủ chút! Nó vẫn nhắm mắt nhất quyết không đứng dậy -         Thôi dẹp! Đau mệt muốn chết. Tự mà đi! Chị cấu nhẹ đầu nó. -         Đi!Cõng đi đi! -         Không!...No…để yên nằm nghỉ! Nó lạnh lùng, giờ có giết nó nó cũng chỉ muốn nằm thôi, mệt đứt hơi, chổ nào trên người cũng tê rần vì bị ngắt nhé cào cấu cắn cạp… -         Hihi đáng ghét…hổng lẽ nằm đây ngủ? -         Kệ chị! Hổng biết! Nó xoay đầu sang một bên, chả biết hướng nào, nhắm mắt nằm im -         Hihi Khó ưa -         Ừ! -         Vậy kệ nhox! -         Ừ -         Chị cũng ngủ lun đây -         Ừ -         Hihi Chị nằm im không nói nửa, nó cũng nằm im chuẩn bị tinh thần ngủ. Người nó với chị và cái mền bông to trộn lẫn vào nhau thành món thập cẩm người bông. Nảy giờ nó cũng chẳng biết chị và nó đang nằm ra sao nửa vì nó vẫn chưa kịp hoàn hồn. Giờ thì im lặng, sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở nhẹ, tiếng tim đập…cảm giác không ổn chút nào…nó cảm nhận vậy…hồn đã hoàn….có cái gì đó là lạ…nó run run, tim đập thình thịch…chị chị hình như đang nằm dưới, nó nằm trên, cảm giác ấm ấm, lạnh lạnh, mịn mịn rất là quen. Nó mở mắt ra, đầu khẽ ngẩn lên để nhìn cho rõ...màu da người hiện ra trước mắt, li ti, trăng trắng…khẽ cử động người…cử động tay…hồn nó giờ nửa muốn chạy nửa đang cố tìm về với xác để cảm nhận rõ…rõ…rõ dần dần…nó đang nằm trên chị, đầu nó hình như đang nằm trọn trên ngực chị, tay nó một tay bị đè lên lưng, tay còn lại đang đặt trọn trên “O.O” (không dám cảm nhận nửa @@ ), tay chị một tay trên đầu nó, tay còn lại chưa kịp xác định ở đâu. Hình như chị cùng đang dần dần cảm nhận việc gì đang diễn ra trong bồn tắm…im lặng…rồi…Nó vùng ngồi  dậy, chị cũng đẩy đầu nó lên, cái mền mắc vào đầu nó nên khi ngồi dậy nó kéo theo cái mền, người chị hiện ra trước mắt…hoàn toàn…hoàn toàn không có gì trên người. Bốn mắt nhìn nhau, nó đứng hình nhìn xuống…rồi lại ngước nhìn mặt chị…và…. -         AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA -         AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA Hai đứa đồng loạt hét lên thảm thiết khi biết  việc gì đang xảy ra trong bồn tắm…Nó vùng đứng dậy, chị thì ngồi sát vào góc bồn tắm… -         Nhox nhox…. -         AAA…áo…AAA….gì kỳ vậy…. Nó bối rối, chưa bao giờ nó bối rôi như gà mắc tóc như vậy, cái này là cả một đống tóc luôn chứ chẳng đùa. Còn chị chẳng biết sao chứ nó thề là mặt chị đỏ ứng lên, nhăn hết sức có thể, mắt nhắm tịt, vừa la vừa cười và cũng vừa mếu…rất biểu cảm :v . Nó bối rối đứng dậy nhìn chị, nó thề nó không có ý nhìn, chỉ là chị ngồi ngay tầm mắt nó thôi. Chị còn quần nhưng phần trên thì hoàn toàn trống không… -         AAAAA…huhu chết rồi…trời ơi…aaaaaa -         Áo…áo chị đâu? -         Huhu áo chị…huhu AAAA chị hổng biết… Nó hoảng hồn, bối rối đứng lồm cồm tìm xung quanh. Hai đứa một đứa cuốn cuồng tìm áo, một đứa ôm ngực nhắm mắt vừa khóc vừa cười la hét…thành ra đều ngốc đến nổi chẳng biết kéo cái mền quấn người lại…Kiếm như thằng điên cũng có thấy cái áo chị đâu đâu. -         Huhu chết rồi…nhox làm gì dzạ??? -         Kiếm…kiếm cái áo… -         Kiếm gì nửa…huhu nhox đi ra ngoài nhanh đi… -         Ờ ờ…rồi rồi Nó luống cuống leo khỏi bồn tắm chân này trèo chân kia lũi lũi ra khỏi phòng, chưa bao giờ đi một cách vội vã và khó khăn thế này… -         Nhoxxxxxxxxxxxxxxx -         Gì...gì…nửa Giật mình quay mặt lại…trời à…lại nhìn thấy cả người chị. Hix hix…chắc đau tim chết quá…Chị mới buông tay che ngực xuống vội nhắm mắt đưa tay trở lên che và hét: -         AAAA đồ khùng…không được quay lại -         Chết…sorry…quên quên.. Nó giật bắn người quay mặt qua chổ khác -         Huhu…đưa cái mền cho chị -         Rồi…rồi Thì ra nó vội đi ra nên kéo theo cái mền bông hổng hay. Run run cầm cái mền tính quay người bước lại đưa thì chị lại ra lệnh: -         Đứng im -         Gì nửa -         Lấy tay kia che mắt lại -         Rồi! Nó như robot, chị nói sao nó dứt khoát làm ngay vậy. -         Hổng được hí nha! -         Rồi nè có thấy gì đâu -         Rùi! Đưa mền đây! -         Ừ…ừ! Một tay cầm mền một tay che, nó nhắm tịt mắt dò dẫm bước quay trở lại đưa mền về hướng chị, mặt vẫn quay sang chỗ khác. -         Nè! -         Đáng ghét! Chị giật mạnh cái mền. -         Rồi! Đi ra -         Ừ ừ! Nó như thằng ngố lúng túng dò dẫm đi ra ngoài. “Binh!”. Hix đầu nó cũng vô cánh cửa đang nửa mở nửa đóng nhà tắm…tối tăm mặt mày… -         Đi ra nhanh! Đồ dê xồm! Làm gì dzạ! Tiếng chị hét sau lưng… -         Hổng thấy đường nè! Từ từ..đau muốn chết! -         Kệ nhox! Đi ra!!! Hihi… Nó ôm đầu đẩy cửa luống cuống bước ra khỏi phòng. Nó thề..nó thề là nó nghe tiếng chị vừa nói vừa khúc khích cười rõ ràng…hổng nghe lầm đâu mà (tự trấn an mình)…Người nó nóng bừng, chạy lại ngồi xuống ghế sô-pha…tim nhảy hip-hop rất sung, thở phì phì ráng lấy lại bình tĩnh. “Rầm” Nó giật bắn người khi nghe tiếng chị đóng cửa WC lại…thôi rồi…kỳ này thành dê chiên xù chắc chắn luôn rồi. Không khéo chị lại nghỉ linh tinh giận nó luôn không chừng. Nảy giỡn sung quá ai biết làm cái quái gì trong mền, tối tăm mặt mày có biết đâu là áo, đâu là người đâu. Nó nhìn lại mình, quần bung cả khóa thắt lưng, cổ áo thun bị kéo dãn xuống tận bụng không còn nhận ra có phải áo hay cái giẻ lau nhà nửa. Thấy nhột nhột, đưa tay ra sau lưng…ngoài cái áo còn một thứ khác mịn mịn, mát mát hơn áo thun nó nhiều. Cầm thứ đó ra trước mắt xem…hix hix còn gì khác ngoài cái áo ngủ của chị, còn mùi thơm nước hoa, mùi đồ ăn, mùi mồ hôi nửa nè. -         Chị ơi! Kiếm được cái áo rồi nè! Nó tài lanh đứng bật dậy chạy lại tính gõ cửa thì đột nhiên cửa mở bung… “Rầm!...Binh!...Uidaaaaaaa!AAAAAA!” Một chuỗi âm thanh vang lên…cái cửa mở bất ngờ nó lãnh tròn vẹn cái binh vô mỏ suýt bật ngửa. Sau khi hét lên xong chị mới từ từ mở cửa hí hí rồi ló cái đầu ra nhìn nó làm mặt nghiêm (giờ nghĩ lại cái mặt đó mặt gian thì có>”< ) -         Gì nửa dạ đồ dê xồm Trời trời! Bị tai nạn lại còn bị la dê xồm nửa, thiệt oan ức quá! Thôi kệ dù sao cũng có phần lỗi ráng nhịn để còn thoát thân khỏi cái động này mới được. -         Kiếm được áo rồi nè! Nó chìa cái áo ra trước mặt. Lần này thì cố ý nhìn chị thiệt…tiếc ghê, chị quấn cái mền rồi nên chẳng được thấy gì ngoài cái mặt lườm lườm thiếu điều nhảy vào ăn tuôi nuốt sống nó. -         Nhìn gì mà nhìn! Đồ dê cụ! Đưa áo cho chị! Chị giật áo rồi đóng cửa cái rầm. Hình như bà cô bịt miệng cười hay sao nhỉ…chắc nhìn lầm. Nó gãi gãi đầu, ôm cái trán dự báo sắp sưng một cục đi lại ghế ngồi, rót ly nước, soi soi mặt trong màn hình tivi coi có bị chãy máu không. Giờ nên ở lại giải quyết hậu quả hay trốn về cho chắc ăn nhỉ…Mà nghĩ kỹ làm quái gì có chìa khóa mở cổng mà về, có leo tường cũng hổng ổn, rủi nhà có chó hay nửa chừng chị phát hiện lấy cây chọt một cái là thấy diêm vương liền….Hix…trầy vi tróc vảy theo nghĩa đen thực sự, cả người toàn vết móng tay, dấu răng cả vết son môi hay máu nó cũng hổng dám phân biệt nửa. Ngồi cả buổi trời hổng thấy chị ra, lại trò gì nửa đây, đừng có nói ở trong đó úp mặt vô O.O tự tử vì bị nó nhìn thấy à nha. Nó lò dò lại gõ gõ cửa. -         Chị ơi! Mặc áo xong chưa…làm gì lâu vậy! -         Kệ chị! Huhu! -         Làm gì đó! -         Huhu rách áo rồi! -         Thì mặc đỡ quấn cái mền ra kiếm áo khác -         Huhu! Hổng ra đâu! -         Sao vậy! Giận hả…xin lỗi…hổng có cố ý… -         Huhu chị hổng biết chị hổng biết…nhox xấu xa! -         Hix xin lỗi mà…nảy hổng có thấy gì hết…thiệt! -         Nói dóc! Nhìn chằm chằm mà hổng thấy gì? -         Thiệt! Nảy quýnh quá đâu có kịp nhìn thấy gì! -         Thiệt hôn? -         Thề! -         Huhu… Nó nghe tiếng mở khóa cửa, tiếng chị lầm bầm cái gì đó chẳng biết. Cửa hé mở, nữ hoàng bước ra, cái mặt chù ụ xụ xuống y chan con nít. Bắt gặp ánh mắt nó nhìn…chị bịt mắt lại xấu hổ -         AAAA huhu đồ xấu xa! Hổng cho nhox nhìn nửa -         Trời ơi mặc đồ rồi ai thấy gì đâu trời Nó cười phì trước vẻ mặt mắc cỡ đáng yêu của chị. Nói hổng thấy gì là nói dóc chị chứ giờ thấy gần như toàn bộ cơ thể chị vì cái áo bị rách, quần thì ngắn cũn, chỉ che được những nơi nhạy cảm. -         Huhu thấy chưa cái bản mặt…nhìn nửa kìa…đồ dê xồm đồ xấu xa! Chị vừa mắng vừa chạy ào nhảy lên giường cuộn người vô cái mền khác trên giường. Nó chưng hửng…kiểu này là mắc cở, giận hay khóc nhè thiệt đây trời @@. Dám giận lắm à, nó là nó đang sợ chị nghĩ gì không hay rồi hiểu lầm nó lắm nên vội đi lạy kéo nhẹ nhẹ cái mền -         Chị..chị! Giận hả Không thèm nhúc nhích, nó chọt tiếp -         Nè….đừng có nghĩ linh tinh nha. Nảy giỡn đâu có biết gì đâu? Hổng thấy gì thiệt mà -         …. -         Đừng giận nha…chị…không thấy gì hết…thề luôn….mà cũng tại chị, ai biểu giỡn đè nhox sung quá chi! Chiêu đổ thừa này công nhận hiệu nghiệm thiệt. Gì chứ ai mà đổ thừa cho chị dù chị có lỗi hay không thì bảo đảm cũng gân cổ lên cãi cho coi. -         Hông dám! Tại nhox con á! -         Tại nhox cái gì…chị giỡn trước chứ bộ! Suýt bị chị bật dậy cụng đầu. Nó nhìn gương mặt xấu hổ còn nguyên nét hồng hông trên phì cười. -         Đó cái bản mặt gian như quỷ đó. Thấy ghét! -         Ờ..giỡn đè uýnh người ta đã rồi la ghét! -         Hổng ghét sao được! Ai biểu nhox chọc lét chị? -         Đứa nào nhàu vô đè cắn nhox trước? -         Cho chết! Ai biểu chơi dơ phun nước vô mặt người ta? -         Ê!Cái này tại người ta đâu nhảy ra hù mình nha! -         Không biết không biết! Càng nói nó càng phì cười vì cái kiểu gân người lên cãi một cách vô lý và đuối lý của chị, vậy mà vẫn cố cãi… -         Cái đồ xấu xa…đồ dê xồm…chơi gì chơi xé áo người ta -         Hix hix….xé hồi nào -         Hổng xé sao áo rách nè…nè…nảy thấy hết…còn đụng vô…vô -         Vô gì… Nó sững người khi chị vô tư kéo cái chỗ áo rách dí ra trước mặt để cãi nhau với nó. Hix cái này có không cố ý nhìn cũng bị nhìn thấy nửa…làn da trắng ngần, mịn màng của chị khiến nó suýt phun máu mũi chết tại chỗ. Phát hiện ánh mắt nó, chị giật mình vội rụt người lại kéo mền che người. -         Đó đó! Huhu cái đồ xấu xa…hai con mắt dê xốm nhìn nửa kìa! -         Trời ơi! Ai biểu đang nói chuyện tự nhiên vạch ra rồi la! -         Có đâu! Huhu tại nhox chứ bộ! -         Chơi đổ thừa! -         Kệ chị kệ chị! Tại nhox hết…huhu tại nhox hết! Nó bật cười nhẹ, sợ chị bắt gặp nó cười phì nên vội đi leo xuống giường đi lại bàn lấy ly nước uống…Sau lưng chị vẫn nói lẩm bẩm trong miệng, mặt xụ xụ rất buồn cười! -         Huhu…đồ xấu xa…nhìn thấy của người ta…huhu đồ dê xồm…huhu đụng hết người..đụng ngực người ta luôn rồi… Chị lẩm bẩm một mình nhưng cũng vừa đủ cho nó nghe. Nó uống hết ly nước ráng nhịn cười đi lại giường kéo tay chị ra khỏi mặt. -         Nè lèm bèm gì đó -         Hứ! Tại nhox hết! Nhox con xấu xa! -         Rồi rồi tại nhox…ai biểu mặc áo…mỏng lét mà còn giỡn chi -         Kệ chị! Huhu xé áo người ta còn đổ thừa…đáng ghét! Nảy giờ khóc, thấy được giọt nước mắt nào chết liền…chị quay mặt đi ra vẻ giận. Nó cười…biết cãi nhau nảy giờ nghĩa là không sao rồi, chị sẽ không nghĩ bậy rồi giận nó đâu. An tâm nó cười phì trêu tiếp -         Ờ giận đi! Kéo cái áo xuống kìa…thấy hết giờ…công nhận người trắng ghê…mát ghê…nảy đụng vô…đã tay ghê…hehe -         AAAAAA đồ xấu xa…đừng có nói nửa…huhu Chị bịt tay lắc lắc đầu chui tọt vô mền bông. Đau tim với bà chị này, cứ như con nít…Nó định đi lại chọc chị tiếp thì nghe tiếng gõ cửa. -         Nè! Im…có người kiu cửa nè..đừng có lèm bèm nửa! -         Kệ nhox! Đồ xấu xa…huhu cởi áo người ta…còn nói….huhu -         Nói một hồi người khác nghe bây giờ -         Mở cửa đi đồ khùng! Dọa một tiếng chị vội ngừng cái giọng kể lể than khóc vụ nó dê xồm ngay. Tai nạn thôi mà chứ nó có kịp cảm nhận hay nhìn sao đâu mà dê với đẹp. Nó đi ra mở cửa, sau lưng chị đứng dậy lò dò bước theo, người cuộn cái mền ngang ngực. Nó mở cửa…đứng hình, chị nhảy từ phía trong ra sau lung nó -         Ai dzạ? -         Hả!!! Hai người!.... Người xuất hiện sau cửa sững người hả hốc miệng nhìn nó và chị…bịch trái cây rớt xuống đất…hix…là….

My life !................

2013-06-05 20:21:56
Thèm một cơn mưa phùn để có cớ giấu mình dưới mưa, thỏa sức nhặt nhạnh ký ức mà không phải trốn tránh cảm xúc thật. Đêm SG hanh hao. Nó đưa mắt nhìn vào màn hình điện thoại đang rực sáng trong nhà, là chị, nhạc chuông đặc biệt nó cài riêng cho số của chị. Nó cầm điện thoại lên bấm nút nghe, chưa kịp nói đã nghe cái giọng oang oang trong máy: -         Nhox ơi nhox ơi! Qua chở chị đi chơi đi! Nhanh nhanh lên nha nhox! -         Ờ ờ mà giờ này đi đâu nửa? -         Hổng biết! Qua chở chị đi dạo mát đi, ở nhà chán muốn chết -         Ờ cũng được. Chờ nhox chút. Nó khoác vội cái áo xỏ đôi giày vải rồi phóng chiếc Dream cũ của mình ra khỏi hẻm, ghé ngang bơm bánh xe cho cứng rồi mới len lõi trong dòng người sang nhà chị. SG những ngày giáng sinh gió hanh hao se lạnh, chẳng có mưa phùn như nó muốn, chỉ có tiếng gió lùa vào tán cây rì rào, không phải ai cũng biết cách để lắng nghe những âm thanh nhẹ nhàng ấy giữa những ồn ào xe cộ. Đường vào nhà chị khá vắng, chỉ có ngọn đèn đường, thi thoảng vài bóng áo xanh bảo vệ tuần tra trên đường, hiếm hoi lắm mới có một chiếc xe máy như nó len lõi vào khu vực này. Sang đến nhà chị cũng gần cả tiếng đồng hồ, chị đang ngồi trước cổng, nay mặc cái áo màu trắng, quần cụt ngũn mang cả một đôi dép có hai bông hoa to đùng. -         Sao lâu dzạ -         Chạy từ đầu này qua đầu kia thành phố hổng lâu mới lạ -         Hihi vậy hả? Ai biết! -         Giờ đi đâu. Mà mặc đồ gì kỳ vậy? -         Đồ ngủ của chị đó đẹp hông? Vừa nói chị vừa xoay một vòng khoe với nó. -         Đẹp thì đẹp…mà tính mặc đồ này ra đường thiệt hả -         Uh! Ý kiến gì hôn? -         Ờ ờ thôi tùy chị. Giờ đi đâu? -         Nhox chở chị đi vòng vòng đi? Ở nhà chán chết luôn nè -         Ăn gì chưa? -         Rồi! Mà giờ đói nửa nè -         Vậy kiếm gì ăn nhé -         Uhm! Chị muốn ăn kem -         Sax! -         Ý kiến gì hả nhox con? -         Ờ ko…thì đi mua kem ăn -         Hihi Chị vui vẻ nhảy lên xe nó ngồi nhún nhún như trẻ con, khổ thân chiếc xe, cõng nguyên bà cô nhún nhún kiểu này chắc đi được chút là gãy sườn xe quá. Nó chở chị chạy một vòng ra đường chính, ghé ngang cửa hàng KFC ngay góc đường vì chị còn đòi ăn KFC nửa. Mua hai phần KFC, ghé siêu thị mua thêm một hộp kem dâu, một hộp socola  rồi thêm mấy bịch poca…hix cả đống đồ sao mà ăn hết không biết @@. Vũ khí lương thực sẵn sàng giờ chỉ còn tìm chiến trường tác chiến thôi, chạy vòng vèo mấy con phố cuối cùng chị cũng chọn được chỗ, bãi đáp hai đứa là một quán caffe ngay góc đường với những chiếc ghế gỗ, đây là dạng caffe theo phong cách của những quán caffe góc phố nó vẫn thường xem trên tivi, bày ghế tràn ra đường bên dưới tòa nhà cao tầng sang trọng. Tất nhiên nó và chị nhận được ngay ánh mắt có vẻ gì đó hơi khó chịu của anh chàng giữ xe, có vẻ anh ấy chưa quen với việc giữ xe cho một thằng nhox chạy dream cà tàng len lõi vào khu chỉ có những người có tiền và người nước ngoài mới tự tin tìm đến. Chị kéo nó vào ngồi trên chiếc ghế dành cho hai người, vui vẻ gọi cho mình một cốc ca cao bọt tuyết, nó vẫn như cũ, một caffe đá không đường trước ánh mắt hơi ngạc nhiên của cô bạn phục vụ. Trong khi chờ món uống chị bắt nó lôi hai hộp KFC bày ra bàn, tự tay nó phải trút tương ra  sẵn cho chị -         Nè ăn đi…sướng thấy sợ…có cần đút cho ăn luôn hông? -         Hihi đáng ghét! Chị đánh nhẹ nó một cái nhưng rồi cũng chu cái miệng ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của nó… -         Nói chơi tưởng thiệt hả? -         Chứ sao! Ai kiu nhox nhiều chuyện chi…nhanh lên chị đói lắm rồi nè! Nó lắc đầu nhìn nhìn quanh xem có ai để ý không rồi mới dám xé một miếng gà chấm tương đút cho chị, cảm giác cứ như đi ăn trộm ấy…hồi hộp đến nổi rớt cả tương xuống bàn…Cuối cùng cái trò đút ăn của nó với chị cũng bị nhỏ phụ vụ mang nước ra phát hiện, thiếu điều muốn độn thổ vì ánh mắt của nhỏ nhìn nó luôn, còn chị thì cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra, ngồi vui vẻ cầm ly nước lên hút rột rột…Trời SG mùa giáng sinh có vẻ như chẳng ảnh hưởng gì đến chị cả, gió lua ngang se se đến nổi nó cũng nổi cả gay ốc vì lạnh nhưng chị thì không mặc dù đồ chị mặc vừa mỏng vừa ít vải. Nó và chị cứ ngồi như vậy giữa tiếng nhạc, tiếng xe, tiếng gió…chị ngồi dựa người vào nó, hai chân duỗi thẳng lên thành ghế dài hát vu vơ, thi thoảng hé miệng ra để nó đút đồ ăn, đút kem cho chị, thi thoảng nói vài câu đùa với nó rồi thôi. Chỉ có vậy mà ngồi gần như cả buổi tối ngoài đường, sức ăn của chị thật đáng nể hai hộp kem sạch trơn, KFC, poca chỉ còn lại vỏ không. Nó thì no căn cả bụng còn chị vẫn có thể hút sạch thêm một ly cacao bọt tuyết nửa. Bên chị, nó chẳng còn thời gian để nghĩ về những chuyện không vui khác, quên mất nghĩ về em, nghĩ về chuỗi ngày sắp tới. Nó bận rộn với việc chiều theo chị nữ hoàng, bận rộn lắng nghe những bài hát không rõ lời của chị, bận giữ cho nụ cười của chị mãi trên môi như nó đã luôn tự hứa với lòng từ cuộc nói chuyện với anh Phong lần trước. -         Nhox ơi! -         Sao chị? -         Chị buồn ngủ rồi -         Ừ! Vậy về ha -         Uhm Nó gọi tính tiền, dẫn chị ra xe, đội nón bảo hiểm cho chị rồi chạy xe hòa vào dòng người trên đường -         Nhox ơi! -         Sao? -         Chị chưa muốn về nhà -         Sao vậy? Buồn ngủ mà? -         Uhm…nhox chở chị chạy vòng vòng đi nha. -         Ừ cũng được. Nó mĩm cười vòng xe chạy thẳng hướng về Q1, dù gì nó cũng chưa muốn về phòng ngay lúc này. Nó cho xe chạy thật chậm trên đường, vòng vèo khắp phố…Sau lưng chị ngồi dựa người vào nó lẩm nhẩm giai điệu quen thuộc mà trong nhạc chuông, nhạc chờ điện thoại chị bao giờ nó cũng nghe thấy. Chưa bao giờ nó hỏi chị về ca khúc đó, có lẽ một lúc nào đó phải trò chuyện với chị về bài hát này mới được. Tháng mười hai đưa không khí giáng sinh ngập tràng trên phố, giờ đã hơn 12h khuya, đường khá vắng, dù là những ngày giáng sinh nhưng khuya thế này chắc cũng ít ai ra đường hoặc chỉ vì nó toàn lựa những con đường vắng người để đi. Đừng ai nói SG không bao giờ có mùa lá đổ nhé, vì người đó chưa bao giờ lang thang SG, chưa khám phá hết những ngõ ngách của cái thành phố hoa lệ này, SG cũng có những mùa lá, cũng có những con đường rải rác cánh hoa hay những mùa nắng gió bay khắp phố phường. Đêm nay cũng có lá đổ, những cánh lá xoay xoay tròn xung quanh những ngọn đèn đường lấp lánh ngợp trời…nếu là người khác ngồi sau lưng có lẽ nó sẽ chẳng quan tâm, nhưng đây là chị, con người kỳ lạ luôn mang đến cho nó cảm giác bình yên, giúp nó quên đi mọi suy nghĩ không vui. Không đi với chị lúc này, có lẽ nó cũng chẳng muốn về phòng ngay…cảm giác nhìn mọi thứ yêu thương của một người đã xa…thực sự chẳng dễ chịu tí nào. Tự nhủ có lẽ nên tìm một điều gì đó khác hơn để tránh cảm giác quen thuộc ấy…chưa biết phải làm gì, nhưng chắc chắn nó sẽ thay đổi một điều gì đó.   Chạy xe gần như khấp mọi con đường lớn trung tâm SG, sau lưng chị cũng nhắm tịt mắt tự lúc nào. Nó cho xe quay về hướng nhà chị, nó thì thức đến sáng cũng được vì trước đó nó ngủ khá nhiều còn chị dù sao vẫn là con gái không thể cứ để chị phông phanh rong ruổi dưới cái tiết trời se lạnh thế này mãi được. Đường về nhà chị buổi tối đã vắng, giờ trời khuya lại càng vắng hõn nửa. Nhà chị hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của ðèn ðýờng, nhý một tòa cũng điện thu nhỏ giữa lòng thành phố vậy. Tưởng tượng thế thôi chứ nhà cũng chỉ là nhà thôi mà. -         Nè nè -         Gì vậy nhox? Mắt chị vẫn nhắm -         Tới nhà rồi! Chị vào nhà ngủ đi nhox về -         Sao chạy về nhà chị dzạ? -         Chị mệt rồi kìa? Vào nhà ngủ đi! -         Còn nhox? -         Nhox về nhà ngủ luôn -         Hì…cũng được…nhưng nhox nhớ cẩn thận nha -         Ừ! -         Nhox đi đi -         Không chị vào nhà rồi nhox mới về -         Uhm Chị đứng xuống đường khẽ bấm điện thoại thì thầm gì đó trong điện thoại. Vài phút sau cửa mở, thì ra là gọi người mở cửa. Nó gật đầu chào chú ba, lần trước nó có gặp một lần nên giờ vẫn nhớ mặt chú. Chú là người bà con của mami chị ở dưới quê lên ở nhà chị vừa trông nhà, vừa làm tài xế, kiêm cả bảo vệ, phụ chị chăm sóc vườn cây. -         Chị vào nhà đi Nó kéo tay chị xuống xe…nhưng vô ích chị vẫn gục trên vai nó không chịu đứng xuống bước vào nhà, chẳng biết định giở trò gì nửa. -         Sao vậy? Vô nhà ngủ đi cô hai. Chú ba chờ kìa Chị dụi dụi đầu vào vai nó ra vẻ từ chối -         Nhox ơi! -         Gì? Dậy đi kiu réo chi nửa -         Nhox làm giống Phong với papa chị đi -         Là sao? Nó chưa kịp hiểu chú ba đã cười xoa bước hẳn ra cửa nói với nó -         Cổ (cách gọi chỉ đích danh cô ấy theo của người miền tây) đòi cậu cõng dzìa phòng ngủ đó cậu Chất giọng của chú ba đặc sệt miền tây nghe rất dễ gần gũi. -         Hả! -         Hihi Nó hả họng tròn mắt với câu trả lời của chú ba còn chị thì chỉ cười hihi rồi dụi đầu lên vai nó, mắt nhắm nghiền nhưng miệng thì mĩm cười. -         Trời đất…cõng cái gì mà cõng cô hai @@. Sao con cõng chị vô nhà được chú? Nó vừa nói với chị vừa quay qua đưa ánh mắt cầu cứu với chú ba -         Cổ thích vậy đó. Cậu ráng đi cho cổ vui. -         Nhưng mà hai bác biết rồi sao chú -         Ông bà ít khi nào ở nhà lắm. Hổm rày ổng bả đi đám tuốt Bình Dương lận. Ở nhà còn vợ với nhỏ con gái tui ngủ dưới phòng hổng sao đâu. -         Dạ dạ… -         Cậu cõng cổ vô đi tui giữ xe cho. Phòng cô ở trên đó đó Chú ba bước hẳn ra cổng đứng cười. Gương mặt chú cũng đậm chất người miền tây, những nếp nhăn ẩn hiện dưới ngọn đèn đường càng làm nó cảm thấy gần gũi hơn với chú. Cùng là dân miền tây, gặp nhau cảm giác thoải mái cũng không có gì lạ. -         Dạ vậy chú chờ con chút! Nó gật đầu nhẹ nhàng quay lại nhéo nhẹ cái mũi chị một cái rồi cõng chị xuống khỏi xe -         Sướng như bà hoàng quá ha! -         Hihi Chưa kịp đi qua khỏi cổng nhà chị đã nhãy xuống khỏi lưng nó chạy lại nói nhỏ gì đó vô tai chú ba xong rồi mới chạy trở lại leo lên lưng nó. Lúc nhảy xuống nhìn đâu có giống người mê ngủ tự đi vô phòng hổng nổi đâu, vừa leo lên lưng nó cái là mắt nhắm tịt lại gương mặt thể hiện sự mê ngủ một cách rất chân thực. Cái người này hổng đi làm diễn viên coi bộ uống phí tài năng dữ lắm à. -         Rồi đi được chưa bà cô! -         Hihi đáng ghét! Nó lắc đầu ngao ngán lê cái thân tàn cõng trên lưng một cục nợ gần 50kg. Không nói tới nhà chị vì nó chẳng có tâm trí đâu nhìn quanh trong nhà chị chi, nó chỉ quan tâm là cái cầu thang lên phòng chị kìa…hix sao nhiều bật thang quá vậy trời…kiểu này cõng chị lên tới phòng xong chắc thở bằng lỗ rún luôn quá. Cũng may lưng nó cũng đỡ đau với lại vết thương chưa đủ thời gian dài để có cơ hội tàn phá sức khỏe nó, lúc này nó vẫn khá khỏe, mang vác vật nặng vẫn không thành vấn đề nói gì cõng chị. Lên tới phòng chị, nó mở cửa vừa đứng thở vừa với tay tìm công tắc để mở đèn. Căn phòng rực sáng bới ánh đèn, nó thực sự bị choáng ngợp bới những gì đang có trong phòng chị. Toàn là màu trắng tinh, trắng tinh khôi từ chiếc giường cho đến tường nhà, phòng chị cứ như thiên đường của màu trắng, nhưng không phải màu trắng đơn điệu không mà còn xen kẽ bỡi những gam màu khác, không quá đậm mà  nhạt nhạt vừa đủ để bất cứ ai cũng phải ngỡ ngàng trước sự tinh tế. Lần đầu tiên nó mới cảm nhận được sự quyến rũ của gam màu trắng. Nó chầm chậm bước chân vào, đây là lần đầu tiên nó bước chân vào phòng chị, đến tận giây phút đó nó vẫn sẽ không thể biết rằng đó là bước chân thực sự đầu tiên của nó bước vào cái thế giới kỳ lạ của chị…và nó cũng không biết rằng bước chân ấy là bước chân đầu tiên cho những chuỗi ngày dài đầy những sự việc kỳ lạ, khó tin, hoang đường….về sau.   Nó nhẹ nhàng đặt chị nằm lên giường. Giường chị màu trắng, những chiếc gối bông, chiếc mền cũng là màu trắng tinh khôi xen lẫn với những đóa hoa cúc dại li ti đúng như sở thích của chị. Chiếc giường êm và mát ngay khi chạm vào, gương mặt chị lún sâu vào chiếc gối bông, người chị cũng nhỏ bé hơn bởi bao quanh chị là màu trắng của mền bông êm ái, nhìn rất giống phong cách của chiếc giường ngủ người nước ngoài nó hay bắt gặp trên phim. Phòng chị máy lạnh hình như vẫn chạy suốt ngày nên không khí trong phòng khá lạnh nhưng chẳng có mùi của không khí máy lạnh đâu nhé, ngược lại là mùi hương lavender thoang thoảng, nó nhận ra mùi này bởi nó cũng thích xịt phòng bằng mùi lavender. -         Rồi chị ngủ đi nhox về nha Nó mĩm cười kéo chiếc mền phủ lên người chị, vừa định leo xuống giường đi về thì chị kéo tay nó lại -         Nhox! -         Sao chị? -         Nhox ru chị ngủ đi! -         Sax!...Trời đất! Nhox đâu có biết ru! -         Thì nhox đọc cái này cho chị ngủ đi…nha..cái này nè Chị với tay rút từ phía sau gối ra một cuốn sách. Là cuốn Rừng Nauy. Nó im lặng cầm cuốc tiểu thuyết từ tay chị. -         Giờ mà đọc tiểu thuyết gì…rồi chừng nào nhox mới được về -         Hihi ai cho về. Đọc cho chị nghe đi…chừng nào ngủ nhox hả về. -         Nhưng mà khuya rồi…hổng tiện đâu! -         Đi…nhox…đọc cho chị nghe đi…nhox Đố thằng con trai nào ngồi đó như nó nghe cái giọng nhõng nhẽo của chị mà không xiu lòng, nó vốn chẳng bao giờ làm trái lời chị thì dù cái tính cộc cằn khô khan của nó có lạnh lùng đến đâu cũng phải chịu thua chị. -         Rồi rồi…cũng phải để nhox ra nói với chú ba một tiếng chớ -         Hihi nảy chị nói rồi. -         Nhưng mà để đi ra rửa mặt uống miếng nước rồi chào chú ba một tiếng đã. -         Vậy hả…nhox đi nhanh nhanh nha. Nó bước xuống cầu thang cũng vừa lúc chú ba đang đóng cửa chính nhà lại. -         Dạ con -         Ừ nảy cô Phương nói với tui rồi. Xe câu tui để trong nhà xe. Cậu ngủ hổng quen ngủ trong phòng cổ thì chút vô cái phòng kế bên ngủ cũng được. Phòng đó cổ để dành cho cậu Phong ngủ. -         Dạ…con biết rồi. Bộ thường ngày chị hay nhõng nhẽo như vậy lắm hả chú -         Hề hề vậy đó cậu. Mà cổ chị nhõng nhẽo với cậu Phong thôi, cậu là người thứ hai cổ cho vô phòng đó. Nhà này cổ hổng cho ai vô phòng cổ ngoài cậu Phong. Cậu quen cổ lâu chưa bào nào giờ tui hổng thấy tới chơi -         Dạ con quen chị cũng mới đây. Nói mới nhớ chắc cũng một năm thôi chú -         Chà! Vậy lạ nghen. Nào giờ tui hổng thấy ai được vô phòng cổ hết. Khách khứa bạn cổ tới chơi toàn ở phòng khách. Chắc cổ quý cậu lắm. Cậu là sao với cô Phương? -         Dạ con coi chị như chị ruột đó chú -         Tui hiểu rồi! Vậy cậu cứ tự nhiên giống cậu Phong. Có gì cậu cứ hỏi tui. -         Dạ vậy chú cứ đi ngủ trước. Con vô chơi với chị. Chú ba cười xòa bước về phía sau, nó cũng quay trở lên phòng chị mon men vào tollet để rửa mặt cho sạch bụi đường, rót một miếng nước uống rồi mới lại ngồi xuống kế chị. -         Sao nhox đi lâu quá dzạ? -         Thì nói chuyện với chú ba chú -         Xí! Làm chờ lâu muốn chết. Suýt ngủ mất tiêu rùi nè -         Ngủ luôn phẻ, đỡ đọc mõi miệng -         Hihi đáng ghét…nhox đọc đi…mà cho chị uống nước với. Chị giật ly nước trên tay nó uống ực cái hết sạch rồi mới chịu nằm ngiêng người trở lại nhìn nó. Cầm cuốn tiểu thuyết lên lật lật sơ qua, không khó để nó tìm thấy chỗ đánh dấu trang đã đọc rồi của chị. -         Đọc thiệt hả? Nó nhìn chị dò xét. Chị gật đầu mĩm cười. -         Hihi thiệt mà! -         Mệt ghê! Giống ru con nít ngủ quá trời! -         Hihi kệ chị! -         Rồi vậy nhắm mắt lại chuẩn bị nghe tra tấn nè -         Hihi Nó bắt đầu đọc từ trang chị đánh dấu. Trước giờ nó đọc sách đều đọc thầm cho nên giờ đọc thành tiếng cũng không quen, cộng thêm tâm lý là đọc cho chị ngủ nên nó đọc thì đọc chứ chả nhập được miếng nào trong câu chuyện tiểu thuyết, chẳng nhớ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hết. Thi thoảng nó ngừng đọc liếc qua nhìn chị, uống miếng nước rồi tiếp tục đọc. Căn phòng im lặng, chỉ còn âm thanh từ một thằng nhox đọc tiểu thuyết ru chị ngủ, tiếng kim đồng hồ…thi thoảng có tiếng gió lùa nhè nhẹ vào cửa kính chưa được đóng chặt. Nó đọc khá lâu, khoảng nửa tiếng gì đó thì phát hiện chị của nó đã ngủ say từ lúc nào, gương mặt chị ngủ giữa đống mền gối bông màu trắng thực sự rất giống thiên thần trong tưởng tượng của nó. Mỗi người đều tưởng tượng về hình mẫu thiên thần khác nhau…có lẽ nó đã tìm ra hình mẫu chính xác nhất trong trí tưởng tượng của nó về thiên thần. Bất giác thực sự cảm thấy mình quá may mắn khi có một người chị xinh đẹp đáng yêu như vậy…Giấc ngủ của chị bình yên, xinh đẹp như gương mặt chị lúc này vậy…nó mĩm cười, cảm giác bình yên len lõi vào trong người nó, mọi đau buồn dường như tạm lắng lại nhường chỗ cho niềm vui nhè nhẹ. Thầm cảm ơn sự có mặt của chị…nếu như không có người chị này bên nó ngay lúc ấy, không biết nó sẽ đau khổ, điên cuồng như thế nào bởi đằng sau cái nụ cười của nó ngay từ lúc nhìn em đau đớn, ngơ ngác đưa ánh mắt về phía nó trên thánh đường…là cả một con quỷ đang gào thét vì đau, vì giận, vì hận những con người đưa em đi xa. Nó là một thằng nhox còn trẻ, suy nghĩ của nó vẫn còn rất nóng, rất nhiệt như chính cái tuổi của một thằng con trai vừa mới lớn, như bao người, nó vẫn mang trong mình cái tính bồng bột, bốc đồng của tuổi trẻ….và không có chị xuất hiện có lẽ ngay khi bước chân về SG nó sẽ làm một cái gì đó có thể là điều dại dột không chừng.     Nhẹ nhàng đứng dậy bước khỏi giường chị. Nó đi lại khẽ đóng sát cái cửa kính ngoài bancol phòng chị lại cho gió khỏi lùa vào. Bên ngoài trời không quá tối vì có những ngọn đèn đường, cả đèn phía trước cổng và đèn bên trong vườn nhà chị khiến cảnh vật xung quanh hiện lên một cách bình yên, dịu dàng. Nó rót một ly nước, tắt đèn rồi bước đến ngả người lên chiếc ghế sô-pha trong phòng chị…Lần đầu tiên nó qua đêm trong phòng một người con gái kể từ khi đặt chân lên SG, lần đầu tiên nó im ngủ giữa thế giới riêng của chị…thế giới của nữ hoàng…thế giới của những điều kỳ lạ. Sài Gòn…bình yên lắm!   Gửi những ai đã và đang kiên nhẫn dõi theo từng dòng chữ của My Life rồi đến My Daisy ngày hôm nay….gửi cả những ai đã không thể kiên nhẫn đọc đến dòng chữ này…rằng…”My Daisy…giờ mớithực sự bắt đầu”  

My life !................

2013-05-22 19:28:24
đệt...chap mới nhất mới có hôm qua pa...són thì tự viết r post yk 3curse33curse3

My life !................

2013-05-21 20:12:38
[size=5]Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 19)[/size] Không khó để nhận ra nhỏ Hân đang ngồi kế bên tự lúc nào. Nó cầm ly caffe uống lấy một ngụm thật dài, hình như là ly mới, vẫn còn vài viên đá lạnh trong ly, kệ, chủ yếu là uống cho đã khát tỉnh ngủ chứ nhâm nhi thì để sau. -         Sao ở đây? -         Biết còn hỏi? Tự nhiên đi lung tung như tên điên vậy? -         Ờ thì cũng hơi điên -         Điên thì về nhà đi. Lại còn ngủ giữa đường giữa xá, có biết nằm đây ngủ nguy hiểm lắm không. Rủi té xuống dưới rồi sao. Lớn rồi mà hổng suy nghĩ gì hết vậy hả. Làm người khác lo không à! -         Thôi…xin lỗi mà.. -         Xin lỗi gì mà xin lỗi. Biết người khác… -         Nhưng sao Hân lại lo cho M như vậy? Nó cắt ngang lời nhỏ, đưa ánh mắt lạnh lùng đặc trưng của mình nhìn xoáy vào nhỏ Hân. Chỉ là bây giờ nhớ lại nó mới biết nhìn như vậy là dò xét thái độ của Hân thôi còn ngay lúc ấy nó cũng không nghĩ sẽ cố ý dò xét tình cảm của Hân đối với nó. Hân bối rối lảng tránh ánh mắt của nó: -         Thì…ừ thì tại mình là bạn… -         Uhm…nhưng lúc trước ghét M nhất mà? -         …Thì…vẫn…vẫn ghét…nhưng -         ??? Nó vẫn nhìn, nhỏ Hân cuối mặt nhìn xuống dưới, đôi tay bấm vào nhau -         Trước…trước lúc đi Thy nó…nó có nhờ Hân để ý tới M Nó đỡ mặt nhỏ nhìn quay qua nhìn vào nó -         Thật hả? Thy nói vậy thật hả -         Uhm Hân kéo tay nó ra, đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Có thể ngày thường dữ dằn với nó nhưng lúc này Hân cứ như con mèo con vừa bị bắt gặp ăn trộm cá khô vậy, bối rối và đáng yêu. -         Thy còn nói gì nửa không? -         Nó…nó nói Hân…chăm sóc M thay…thay nó…M…Hân.. -         Vậy à… Nó đứng dậy, đưa mắt nhìn lên tán cây, nơi bầu trời vừa chập tối. -         Cảm ơn vì đã lo lắng. Nhưng M…đâu phải con nít! Nó bật cười…(chua xót nhỉ…ai mà cần em lo chứ…a không lo được cho em thì thôi, ai cần em tìm người khác lo lắng cho anh hả?). Nhỏ Hân vội đứng dậy, tay nhỏ bấm lấy vai nó run run… -         Mon…Mon đừng hiểu lầm. Hổng phải ý đó…Hân chỉ nói… Giờ ngồi nhớ lại nó mới biết thái độ lúc ấy của Hân là vì sao chứ ngay lúc đó nó cũng không hiểu và không để ý gì cả, chỉ hiểu đơn giản là em gửi nó cho Hân mà thôi. Nó mĩm cười khoác balo, kéo tay Hân đi -         Thôi! Đói rồi. Mình đi ăn nha -         Nhưng mà đi đâu…Mon…ý Hân là… -         Ừ biết rồi…giờ đi ăn…M đâu có giận Hân đâu mà lo. Nó kéo tay Hân đi, giờ nhỏ chỉ im lặng đi theo nó một cách ngoan ngoãn, không nói gì nửa. Nó kéo nhỏ rảo bước trên đường Phạm Ngọc Thạch, rồi vòng thẳng vào Diamond plaza, không phải mua sắm mà nó biết phía trên plaza có một cửa hàng KFC. Bước vào KFC, nó gật đầu chào nhân viên rồi chọn món -         Nè! Hân ăn gì? Gọi đi? -         Ừ ừ…mà M… -         Sao? -         Tay nè Nó nhìn xuống tay, thì ra nảy giờ nó quên mất đang nắm tay nhỏ chưa thả ra. Vậy mà hổng chịu nói cứ để yên cho nó nắm rồi giờ ra vẻ bối rối nửa chứ, chắc đi lâu ngoài đường nên đổi tính tình hay sao nhỉ? -         À…quên! Hân gọi đi! Nhỏ im lặng chỉ tay vào món ăn, mặt hơi ửng đỏ. Trả tiền, nhận đồ ăn xong, nó chào nhân viên rồi rinh đồ ăn đi tìm chỗ ngồi. Giờ này tầm chiều tối nhưng quán khá vắng, chỉ loe hoe vài người, nó bước đến chỗ ngồi sát cửa kính có thể nhìn ra phía ngoài nhà thờ. Nhỏ Hân vẫn tò tò đi sau lưng nó ngập ngừng. Nó mĩm cười đứng dậy để tay lên vài đẩy nhỏ ngồi xuống ghế bên cạnh, đưa tay rờ trán nhỏ -         Nè sao hổng ngồi? Nay sao vậy, có sao hông?...bộ Hân mệt hả? -         Uhm..hổng hổng sao. Mon về chỗ ngồi ăn đi -         Ừ!... Nó xoay qua ngồi ghế đối diện nhỏ, bụng vẫn thắc mắc. “ nay sao vậy nhỉ, bộ sợ mình giận hay đổi tính bất tử???” -         Ăn đi. Đói quá! À quên…chờ chút M đi lấy tương cho! Nó cầm hai chén nhỏ chạy đi rót một chén tương ớt và một chén tương cà rồi vui vẻ ngồi xuống chỗ cũ -         Xong! Ăn đi…chà gà thơm thiệt…đi cả ngày đói méo bụng luôn. Ăn đi Hân. -         Uhm uhm Hân biết rùi. Nó vô tư ăn gà bằng tay một cách ngon lành. Thơ thẩn cả buổi trời, tô hủ tiếu ăn ở trạm dừng chân chắc bay theo mồ hôi hết rồi hổng chừng. Nhỏ Hân dường như cũng lấy lại bình tĩnh nên lấy lại được phong độ thường ngày. Nhỏ đánh tay nó một cái: -         Ăn từ từ. Lớn gì ăn uống như con nít vậy hả. Sao hổng ăn bằng dao nĩa -         Thôi! Ăn vậy thoải mái hơn -         Mà có rửa tay chưa đó? -         Ờ ờ nảy có lau tay rồi -         Trời ơi! Ở dơ vừa vừa thôi nha. -         He he..ăn đi la hoài -         La rồi có ăn thua gì mấy người đâu. Điên hết chỗ nói! -         Hehe Nó cười nhăn răng uống ực một hơi pepsi cho đã khát rồi tiếp tục ăn. Chẳng mấy chốc nó làm sạch hai miếng gà to đùng với đống khoai tây chiên, thấy vậy nhỏ Hân cầm một cánh gà đưa sang cho nó -         Nè! Ăn phụ Hân đi. Làm như chết đói hồi khuya giờ ăn gì thấy sợ -         Sao la còn đưa gà cho người ta chi? -         Thì ăn hổng hết. Ăn dùm đi bỏ tiếc tiền -         Ờ ờ Nó gật đầu ra vẻ hiểu, cũng đúng, lâu lâu mới đi ăn KFC, tiền nhiều nên không được bỏ phí. Kệ nhỏ là con gái ăn mấy món này nhiều chắc sợ mập đây, ốm yếu như nó đành hy sinh thôi. Làm sạch cái cánh gà khá to nhai luôn xương tủy nó mới ngả người ra ghế thở…bụng no căng…hưởng thụ máy lạnh. Nhỏ Hân cũng vừa ăn xong, miếng gà của nhỏ vẫn còn đầy đủ xương, nhìn sang dĩa nó thì xương xẩu nằm ngổn ngang lung tung trên dĩa. Nhỏ cầm khăn giấy chồm qua đánh tay nó một cái -         Nè! Ăn xong làm ơn lau tay lau miệng dùm đi. Dơ ghế người ta hết bây giờ -         Ừ ừ! Quên! Hehe Nó vui vẻ lau tay rồi ngồi im nhìn về phía cửa sổ nhâm nhi ly pepsi, nhỏ Hân đứng dậy dọn dẹp rồi đặt khay qua bàn bên cạnh để nhân viên dọn đi, nhỏ cũng ôm ly pepsi trong tay ngồi nhìn nó. -         Bộ Hân đi theo M từ trưa tới giờ hả -         Uhm! -         Đi bằng gì? -         Xe ôm! -         Tự nhiên đi theo chi hổng biết -         Kệ Hân. Ai biểu M khùng khùng đi lung tung chi? Chưa từng thấy ai như M…điên hết biết! -         Hì! Thì Mon vốn điên nào giờ. Lâu lâu đi dạo SG cho thoải mái đầu óc ấy mà! -         Mới đi chơi tuốt Đà Lạt về chưa đã sao còn đi lung tung. Vừa bụi vừa nắng vừa mệt -         Vậy mà vẫn có người đi theo M đó thôi Nó bật cười nhẹ -         Tại…xí…đáng ghét! Nhỏ chồm người dậy định đánh nó một cái, nhưng nghĩ sao không biết liền rút tay lại mân mê ly pepsi. Hôm nay tuy không nhìn thẳng vào mắt nhỏ nhưng nó nhận ra Hân cũng không phải đanh đá chanh chua gì, chỉ là đang cố tỏ ra là một cô gái mạnh mẽ trước mặt nó thôi, khi nó cố tình trêu thì nhỏ cũng bối rối như thường. Sài Gòn đã bước về đêm rồi nhỉ. Phố lấp lánh những ánh đèn đường, đèn xe, đèn trang trí lộng lẫy, mùa giáng sinh mà, năm mới sắp đến, giáng sinh đến trong từng ngõ ngách, chẳng biết mấy ngày nửa mới giáng sinh, hay chính đêm nay là giáng sinh dám chừng nó cũng chẳng hay biết nửa. Đơn giản là nó rất vô tâm với ngày tháng lễ lộc. Ngồi ngắm cảnh, trò chuyện linh tinh một hồi, nó với nhỏ Hân ra về. Hai đứa bắt một chiếc taxi  theo yêu cầu của nhỏ, đưa nhỏ về đến nhà…trong lúc trên xe nhỏ còn nhét vào balo của nó vài hộp khô, hộp kẹo rồi cả vài thứ linh tinh tụi nó mua ở Đà Lạt làm suýt tí không kéo khóa balo lại được. -         Hân vào trước nha. Về nhà liền đi đừng có đi lung tung nửa biết chưa? -         Rồi rồi! Giờ về thiệt nè…mệt rồi đi hổng nổi nửa đâu! Đồng chí yên tâm! -         Yên cái đầu Mon đó! Chú chở tên khùng này về nhà dùm con nha. Đừng chở hăn đi đâu nửa Nhỏ quay lên nói với chú tài xế sẵn tiện nhét vội tờ tiền vào tay chú lái taxi. Thiệt tình làm như nó là con nít hổng bằng vậy, còn bày đặt trả tiền trước nửa, dễ điên thiệt. Chú lái taxi gật đầu cho xe lăn bánh về hướng nhà nó, nhìn trong kính nó thoáng thấy ổng bịt miệng cười…hix nhỏ Hân làm ông taxi cũng chọc quê nó luôn rồi…hix hix. Cuối cùng xe cũng về đến đường vào nhà nó. Bước xuống xe, nhận lại tiền thối, nó ghé ngang mua một ly caffe của quầy nước ven đường rồi cuốc bộ vào hẻm. Căn phòng thấp thoáng trong bóng đêm, dưới ngọn đèn đường thôi cũng đủ nhìn thấy bụi phủ đầy trên cửa, đi cũng lâu giờ quay về, cảm giác như kẻ lữ hành mệt mõi quay về quê hương vậy. Nó mở cửa bước vào, mùi hương của cây hoa trước nhà vẫn không ngăn đi mùi hương nào có còn vương lại trong phòng, có một chút bụi dưới chân thì phải…ừ đi lâu mà, chắc căn phòng giờ bụi nhiều lắm. Nó mỉm cười quăng balo xuống góc phòng, chả quan tâm có cái quái gì trong góc. Nó nằm vật xuống chiếu, ôm lấy cái gối hít nhẹ…chẳng có bụi nào cả, chỉ có mùi hương, mùi nước hoa, mùi tóc, mùi mồ hôi của chính nó..và nhiều thứ mùi gì đó rất thân quen. Có sợi tóc vương vào môi nó, đưa mắt cố nhìn quanh phòng, ngọn đèn đường len lõi vẫn không đủ cho nó nhìn rõ mọi thứ…từng góc phòng mờ mờ hiện ra trong đêm đen, cái móc áo, gương trên tường, quạt máy, màu kim loại trên bếp ga, chiếc xe cà tàng trong góc. Nó rút cọng dây nịt ra quăng về góc phòng, cởi áo, bật chiếc quay máy duy nhất trong phòng lên rồi kéo chiếc mền phủ trùm lên đầu. Hai bàn tay run run của nó siết chặt chiếc gối ôm vào người, nó đưa môi hôn lên gối, nhắm mắt hít lấy hít để mùi hương…mọi thứ…vẫn vẹn nguyên…mùi em vẫn vẹn nguyên trong từng hạt không khí, trong từng thớ vải, trong từng milimet bờ môi…Nó bật cười…cười như một thằng điên nhưng không để bật thành tiếng…Nó cứ nằm như vậy, cảm nhận điều gì đó trong bóng đêm, ở góc phòng, cho đên khi màn hình điện thoại chợt sáng…Nó bắt máy -         Alo! -         M về tới nhà chưa? -         Ừ! Về rồi! -         Thiệt hôn? Đang làm gì vậy? -         Ờ nằm ngủ -         Uhm! Vậy ngủ đi… -         Ok! -         À nè? Mon hổng sao chứ? -         Yên tâm!...Khỏe như voi -         Ai nói vụ đó -         Chứ sao nửa? -         Uhm thôi hổng có gì. Ngủ đi -         Ừ…Hân ngủ ngon! Nó cup máy, nhắn một tin báo đã về nhà cho chị an tâm rồi quăng điện thoại qua một bên nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ. Nó không bật điện lên kể từ khi bước vào phòng đến giờ, cũng không quan tâm dọn dẹp hay làm gì cả. Giờ nó chỉ muốn ngủ, muốn ngủ thật lâu, thật lâu…vậy thôi. Đêm ấy nó ngủ say lắm, chẳng có giấc mơ nào cả…nó cảm nhận tiếng xe, tiếng người bên ngoài…có lẽ trời sáng…nhưng mặc kệ, chẳng quan tâm, nó lại vùi mình vào giấc ngủ…Lâu lâu có điện thoại của nhỏ Hân, nó bắt máy, nói vài câu, rồi cup, rồi nhắm mắt. Cứ như vậy đến khi trời sụp tối…nó mới tỉnh giấc thực sự. Bụng đói cồn cào, khát nước khô cổ họng. Loạng choạng đứng dậy bật  đèn. Ánh sáng của chiếc đèn duy nhất trong phòng khiến nó suýt té vì choáng. Nó nhắm mắt trước ánh sáng bất ngờ, mất khá lâu nó mới làm quen được với ánh sáng, người quay cuồng cứ như thằng say, hai bàn tay tê dại đi…vẫn cố cầm ly bấm nút. Nước chảy ào ra, phun tràn ra cả ngoài đất. Nó đưa ly nước lên tu ừng ực…nó uống như một thằng điên cho đến khi không thể uống thêm ly nào nửa mới tỉnh. Đưa mắt nhìn quanh…mọi thứ trong phòng vẫn vậy, chẳng mất đi cũng chẳng thêm được món đồ nào. Cứ tưởng mọi thứ lung tung, đầy bụi và tơ nhện…nhưng không, đồ đặc, quần áo được sắp xếp gọn gàn, laptop, đồng hồ, chén đũa đều ngay ngắn ở vị trí thường ngày bởi bàn tay của ai đó mà nó chưa dám nhớ tên…và cũng chẳng cần nhớ tên nó cũng biết là ai đó đã sắp xếp, quét dọn cái ổ của nó trước khi đi xa. Bật cười! Còn ai khác vào đây nửa nhỉ?   Nó bước vào WC, xả nước rồi up mặt vào thùng nước, thổi thật mạnh, mở mắt nhìn bong bóng sủi bọt trong thùng, đến khi không còn thở được nửa nó mới sặc sụa đứng lên, mắt nhằm mắt mở với tay bước ra ngoài tìm cái khăn…bổng đầu nó đụng vô tường…suýt té…nhưng…nó bật cười một mình…chẳng có ai phì cười quăng cái khăn vào mặt nó hết…tự mò tìm khăn, tự lau mặt rồi ngồi im lặng. Nó tỉnh ngủ…nhưng…lòng dường như vẫn còn say…vẫn chưa biết làm gì tiếp theo…Bên ngoài, tiếng rầm rầm của những chiếc xe tải phóng nhanh trên đường, tiếng còi xe, tiếng chó sủa râm rang, tiếng côn trùng rả rích, những cơn gió tháng mười hai lùa vào căn phòng, không lạnh như Đà Lạt nhưng cũng đủ làm nó nao lòng. Khẽ đưa mắt nhìn lên hộp kem  để trên bàn, cỏ ba lá vẫn xanh, tuy có ủ rủ vì thiếu nắng nhưng vẫn xanh, xanh lắm, lá to tràn ra cả bên ngoài. Nó đứng dậy mĩm cười bước ra bên ngoài đứng dựa vào cửa, giấu chặt hai bàn tay trắng run run vào túi…mắt nhìn về phía ngôi nhà cao tầng sáng đèn phía xa…bất giác…gió lùa qua…se se…bình yên cay nồng khóe mắt…Sài Gòn…mùa em xa!

Yêu nhàm chị 2 đc nhẫm em gái

2013-05-18 14:25:08
Chapter 329 :   Người nói ra câu vừa rồi không phải ai khác hơn màchính là con nhỏ tóc bồng bềnh quyến rũ, mang màu mắt xanh đại dương không thểlẫn vào đâu được.   - Nhìn, lại nhìn, có chơi CS không ? Tui host cho!– Con nhỏ nói như gắt trước ánh mắt thao láo của tôi.   Sẵn đang bực mình vì cần xả trôi cái mớ căng thẳnghỗn độn trong đầu mình lúc này, tôi chả cần quan tâm là tại sao lại có sự trùnghợp đến vậy, cũng không cần biết sao mình lại nhè cái máy ngồi cạnh con nhỏnày, tôi ra quyết định ngay, hất hàm nói:   - Chiến luôn, solo AWM ! - Hi hi, được thôi, thích thì chiều hà ! – Con nhỏkhoái chí cười tít mắt rồi quay về màn hình của mình, lọ mọ click chuột vào biểutượng game Counter Strike.   Vâng, chỉ là vì vô tình mà con nhỏ lặp lại đúng ynguyên cái câu nói của tôi vừa nãy đã nói với Tiểu Mai, “thích thì chiều “.Chính vì vậy mà vừa nghe xong thì tôi lại càng sôi gan hơn nữa, nhớ lại chuyệncũ mà máu nóng bốc lên đầu. Tôi chả cần biết đất trời hay ga-lăng là cái quáigì nữa, chỉ nhìn đăm đăm vào mục tiêu trước mắt đó là cái màn hình máy tính, vàtôi cần phải trút cơn bực tức này đi hết cho bằng được.   Vào trận game, như đã giao kèo thì tôi hốt ngaycây AWM huyền thoại sở trường của mình từ nhỏ đến lớn. Lần này thì tôi quên hẳnluôn cái kết quả 49-50 hôm trước mà xem như là mình không phải đang phục hậncon nhỏ mắt xanh vậy, tôi chỉ cần biết là nhân vật trong game của tôi đang vácsúng chạy lăn xả và nã đạn điên cuồng.   - Đoành ! - Uỳnh… đoàng…. ! - Huỵch… huỵch…. Đoàng…. Terrorist Win !   Dường như là do bực tức làm cho tay chân tôi trởnên lanh lẹ hẳn hay sao mà hôm nay tôi chơi CS như có thánh nhập, bắn đâu trúngđó khiến con nhỏ mắt xanh liên tục đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.   - Oh god….. ! - Woa… sao bữa nay… ôi thôi….. ! - Hừ, được lắm nhóc tì, xem chị…. Ahhhhhhhh !   Tình thế hôm nay đã thay đổi hoàn toàn bằng mộtcách không thể nào tin được, sau hơn trăm hiệp giao chiến thì tôi đã thắng connhỏ thần sầu CS này với tỉ số áp đảo, tôi ăn hơn 70 ván liền, trong đó có gần20 ván ăn trắng không gỡ.   - Đoành….. ! – Tôi ngắm chuẩn và click chuột, nhânvật con nhỏ bị xuyên táo ngay tắp lự. - Haizzz… nghỉ, chán rồi ! – Con nhỏ buông bànphím, thở hắt ra dựa hẳn vào thành ghế.   Kết thúc trận so tài trong mơ, tôi cuối cùng đã cóthể “báo thù “ với một chiến tích không thể đẹp hơn được nữa. Những tưởng connhỏ mắt xanh dễ thương kia sẽ vì thế mà bực tức không thèm nói chuyện với tôi nữa,nhưng không, lúc này con nhỏ chồm người sát kế bên tôi rất tự nhiên không hề cóthái độ ngại ngùng như bao bạn gái đồng trang lứa.   Con nhỏ hỏi qua hơi thở, đưa màu mắt xanh nhìn tôiđầy mê hoặc:   - Hôm nay ông chơi hay quá vậy ? - Ờ… thì… hên thôi ! – Tôi gãi đầu bối rối, khẽ dịchngười sang bên theo phản xạ. - Hứ, tui thấy ông chơi rõ ràng mà hên gì ! Ông bắnlại tui xem đi, phải có cách nào đó mới khiến thao tác của ông anh hơn tui ! –Con nhỏ huých vai nó đẩy qua vai tôi cái độp.   Vậy là theo lời yêu cầu của con nhỏ mắt xanh, tôiđành thực hiện lại đúng những gì mà tôi thường làm khi chơi CS. Mà có gì đặc biệtđâu, xưa nay tôi bắn AWM thì cứ quen cái tật là vừa lao ra thì click chuột phảiđể ngắm mà như không cần ngắm, bởi ngay sau vài phần ngàn giây là tôi lại bậtclick trái nổ đạn. Thế là “đoành “, đối thủ của tôi ngã ngửa ra, và tôi thì lạiđổi sang vũ khí phụ là dao găm, sau đó lại thuận tay chuyển sang vũ khí chínhlà AWM, tính ra thì tiết kiệm được 1 giây lên đạn. Mà nói trắng ra thì tôi chơiAWM xưa nay ít khi ngắm, tất cả chỉ dựa vào một từ “cảm giác “ mà thôi, cảm thấyăn được thì bắn, không được thì cứ… “lăng ba vi bộ “ mà té thôi !   Nhưng không như tôi vẫn tưởng là xưa nay bất kì thằngnào chơi CS cũng đều như tôi, con nhỏ mắt xanh lúc này cứ gọi là ngạc nhiên hếtlớn, nó thẫn thờ một hồi rồi thốt lên:   - Ông biết bắn Snap Sniper kìa, hèn gì ! - Hả ? – Đáp lại là tôi cũng há cái mồm tôi ra vìchả hiểu mô tê gì sất. - Kĩ thuật Snap đó, ông vẩy súng chuẩn ghê, tui chịu…không nhanh tay như ông được ! – Nói rồi con nhỏ rầu rầu gõ gõ mấy ngón taytrên mặt bàn. - HẢ ? – Tôi lại đần mặt ra một lần nữa.   - Mệt quá, nghe giải thích nè, cái đồ khờ, đangxài Snap mà cũng hông biết Snap là cái gì, kĩ thuật Snap là kĩ thuật hay đượcáp dụng trong Sniper….. !   Vậy là trước bài giảng thao thao bất tuyệt của connhỏ về một cái kĩ thuật mà nó gọi là Snap, tôi chỉ còn biết ngồi dỏng tai lênmà nghe. Thế quái nào mà hóa ra cái cách tôi chơi quen tay thì các game thủ CStrên thế giới gọi đó là Snap mới ghê chứ, hèn gì mà tôi cứ cảm thấy cách ngắmsúng của tôi có một quy luật nhất định và lâu dần thành thói quen.   - Got it ? Ông vẩy súng hoàn toàn là dựa vào cảmgiác đó, chơi riết sẽ có ! – “Cô giáo” mắt xanh nghiêm mặt hệt như đang truyềnbá tư tưởng cho con chiên mộ đạo. - Ờ… ra cái đó gọi là Snap ha ! – Tôi gật gù nhưthể ta đây đã hiểu hết rồi, dù rằng tôi chả có để ý xì-náp hay xì-niếc gì sất,tôi chỉ biết là sau buổi so tài hôm nay thì con nhỏ dễ thương này đã nhìn tôi bằngmột ánh mắt khác.   Kết thúc buổi thuyết giáo về Snap Sniper, tôi nhúnvai ngang tàng:   - Kĩ với chả thuật, nhớ làm gì cho mệt, cứ thành đẳngcấp rồi thì ngon ! - Ờ, thắng rồi thì nói sao chẳng được hơ ! – Connhỏ thè lưỡi. - Chứ… bà bắn cũng giỏi mà, có thua tui mấy đâu !– Tôi bối rối thừa nhận. - Hê, đừng có tưởng thắng rồi muốn nói gì nói nhanhỏ, chị không có happy đâu ! – Con nhỏ cười cười, tiện tay búng tai tôi cáichóc.   - Ơ…. ! – Quá bất ngờ và cũng quá gần nên tôikhông kịp né, mặt khác là mãi nhìn gương mặt xinh xắn lạ lùng của con nhỏ nêntôi giờ chỉ biết ôm tai nhăn nhó. – Chứ bà mấy tuổi mà đòi xưng chị với tui ? - Tui mấy tuổi kệ tui, lớn hơn ông là cái chắc ! –Con nhỏ nhướn đôi mắt xanh nói giọng kênh kiệu thách thức.   - Lớn cái cùi chỏ tui nè, bà nhiêu tuổi ? - Tui sinh năm 90 đó, sao ? - Hê hê, thế mà cũng đòi làm chị, rõ vớ vẩn ! - Chứ ông bao nhiêu ? - Cũng 90, đúng tuổi thiên mã thần thông ! - ……. ! - Sao ? Còn muốn làm chị nữa không ?   - Vô bắn ván nữa, ai thắng làm chị ! - Điên, tui là con trai, làm chị bà sao được ? - Khùng, you’re mad, ông thắng tui kêu ông bằnganh ! - Á à…  !   Cũng không hiểu lí do tại làm sao mà buổi chiềuhôm ấy tôi lại có thể trêu nhau một cách trẻ con như vậy với con nhỏ mắt xanhnày. Dù gì thì tôi cũng đã gần học xong lớp 11 rồi, tuy là có đôi lúc nhí nhốđùa giỡn nhưng đó là chỉ khi tôi giỡn với Tiểu Mai, chứ còn ngoài mặt đối nhânxử thế thì tôi luôn tỏ ra đạo mạo bề trên. Ấy vậy mà trước cách nói chuyệnngang ngược có phần… vênh váo của con nhỏ mắt xanh thì tôi lại đâm ra cứ muốncãi ngược lại hoài. Mà cũng lạ lùng, tận trong thâm tâm tôi luôn cảm thấy connhỏ này rất quen, nhất định là tôi đã gặp nó ở đâu rồi mà nghĩ mãi cũng khôngthể nhớ ra được là tôi đã gặp ở đâu.   Cơ mà thôi kệ, trị được con nhỏ này cái vụ “xưngchị hô em “ với tôi vậy là được rồi. Còn bây giờ là tôi có việc phải làm, đó làkhông dại gì đem danh dự ra mà đánh cược vào một ván CS được. Thế là tôi vội trớngay:   - Thôi nghỉ, không chơi nữa ! - Why ? – Con nhỏ ngạc nhiên quay sang. - Bận rồi ! – Tôi đáp. - Chơi tí đi, phân định chị em xong rồi nghỉ ! –Con nhỏ nằn nì.   Thật tình là nếu như đang ở trạng thái bình thường,tức là tâm tư vui vẻ thì rất có thể tôi sẽ nổi máu làm liều mà chấp nhận luôn lờithách đấu này, vì dù gì hôm nay tôi cũng đang thắng thế so với con nhỏ kia mà.Thế nhưng vì vướng phải chuyện không mấy vui vẻ với Tiểu Mai khi nãy nên giờnghe con nhỏ rủ rê chơi thêm nữa mà tôi đâm ra lại… chán gì đâu. Hứng khởi mộtchốc rồi buồn trở lại, bây giờ tôi chỉ muốn được yên tĩnh, và dĩ nhiên nơi tôitìm về với yên tĩnh không đâu khác ngoài biển Đồi Dương.   Vậy là tôi lại lắc đầu từ chối:   - Thôi khi khác, giờ có việc phải làm ! - Chán vậy… ông bận gì ế ? – Con nhỏ thoáng xụ mặtxuống rồi lại đưa đôi mắt xanh nhìn tôi đầy tò mò. - Thì… bận chứ là bận gì, bà hỏi làm chi ? – Tôikhẽ nhăn mặt. - Bận lí do chính đáng thì tui cho đi, không thìngồi đây thêm vài phút, phân rõ chị em xong mới để ông đi ! – Con nhỏ cười cườinhưng vẻ như là đang nói thật.   Thế là tôi lại trớ ra ngay một lí do mà đoán chắcrằng khi nghe nói tới, bất kì đứa con gái nào cũng sẽ chán ngán ngay tắp lự:   - Tui… đi tập đá bóng rồi !   Và đó là sai lầm của tôi, bởi ngay khi tôi vừa nóira thì con nhỏ đã mắt sáng rỡ:   - Là soccer ấy hả ? Tui chơi với ! - Không… là football mà ! – Tôi chưng hửng. - Mặc kệ, sao cũng được, cho tui chơi với, tui tậpvới ông nhá !- Con nhỏ lúc lắc đầu. - Bà… con gái mà, đá banh gì được ! – Tôi sửng sốt,ngờ ngợ là mình vừa phạm sai lầm.   Nào ngờ con nhỏ chỉ buông một câu gọn lỏn:   - Okie, let’s see !   Và nhỏ này đứng dậy ngay lập tức, bước đến chỗ ôngchủ quán đang ngồi và trả luôn tiền cho cả hai máy của hai đứa, không kịp đểcho tôi có ý kiến gì sất. Xong xuôi đâu đó, mặc kệ cho tôi đang lớ ngớ chưa biếtlàm sao cho phải phép thì con nhỏ đã lại búng tai tôi rồi nói:   - Xe đâu ? Chở đi, tập ở đâu ? - Ơ… tập ở… ngoài biển.. ! – Tôi lắp bắp, đầu ócđang hoang mang tợn. - Rồi, biển Đồi Dương tui ra hoài, dắt xe đi ! –Nhỏ nói như ra lệnh.   Cứ thế, quãng đường vài bước chân từ quán ra đếnchỗ để xe mà tôi cứ luôn mồm hỏi:   - Chứ xe bà đâu ? - Ba tui chở tới mà, đi xe ông đi ! - Rồi tí… ba bà tới rồi sao ? - Tui nhắn tin rồi, no problem, tí tui đi taxi vềnhà cũng được !   Để rồi đến lượt con nhỏ hỏi lại:   - Ông nói đi tập bóng, mà bóng đâu ?   Dĩ nhiên là tôi làm gì có đem trái banh nào theochứ, cãi nhau với Tiểu Mai xong là tôi tót luôn ra quán net thì sao có thờigian banh với chả bóng, thế là bất đắc dĩ lại nói dối:   - À… để ở nhà, giờ về lấy ! - Thôi khỏi, dưới đường biển có tiệm thể thao mà,ra mua luôn ! – Con nhỏ phất tay phớt lờ đi, làm như nó biết là tôi đang nói dốiấy. - Mua? Chơi sang vậy ! – Tôi trố mắt ra vì ngạcnhiên quá xá cỡ. - Ôi dào, trái bóng có nhiêu tiền đâu mà, mua vềchơi dài dài, lo gì !- Nhỏ nhún vai nói tỉnh khô, lại còn có ý định “chơi dàidài”.   Và lúc này thì tôi mới lại nhận ra rằng con nhỏnày dường như có phong cách ăn mặc “mát mẻ “ hay sao ấy, gặp nhau hai lần thì hếthai lần tôi thấy nó mặc quần short khoe đôi chân trắng trẻo ra ngoài cho thiênhạ nhìn. Nhưng tôi không vì thế mà lấy làm thắc mắc đến nỗi đem ra hỏi, bởi quacách nói chuyện thì tôi đoán nhỏ này sống ở nước ngoài, thế nên bị nhiễm lối sốngtự do của phương Tây cũng không có gì là lạ.   Biển Đồi Dương hôm nay vắng người, có lẽ một buổichiều giữa tuần với mây đen vần vũ trên bầu trời không làm người ta có ý địnhra biển chơi. Ngoại trừ vài cặp đôi lúc này đang nắm tay đi dạo hay ngồi bờ cáttán dóc thì tôi và con nhỏ mắt xanh là hai đứa duy nhất lúc này đứng ôm bóngtrên tay.   Con nhỏ quay sang hỏi tôi:   - Ông tập thế nào đấy ? - HẢ ? – Tôi lơ ngơ hỏi.   Quả tình là tâm trạng tôi bây giờ thập phần hỗn loạn,bị đan xen giữa cuộc cãi nhau “nho nhỏ “ với Tiểu Mai khi nãy, sau đó còn chưahết ngạc nhiên và mừng khi tôi hạ sát ván con nhỏ CS, giờ định ra biển ngồichơi thì phải đèo thêm nhỏ này ra… đá bóng cùng. Vậy nên tôi nhất thời chưa địnhhình được mình nên làm gì trong lúc này.   - Khổ, bình thường ông tập bóng như nào ? How ? –Con nhỏ đá vào chân tôi. - Ấy… từ từ nói ! – Tôi kêu lên the thé, con nhỏđá không đau, nhưng chân nó dính cát biển nên làm chân tôi như bị tóe lửa.   Thông thường, tôi ít khi tập bóng một mình, sự thậtlà như vậy. Bởi từ nhỏ, có tập thì tôi tập với Sơn đen, không thì sau này tập vớihội bàn tròn. Chứ tập một mình thì tôi chỉ có tập dốc bóng theo hình ziczac đểluyện “xỏ kim “, hoặc vừa chạy vừa sút bóng vào bờ đê bên cạnh để tập nhận bóngvà rẽ bóng.   Vì vậy, sau khi ậm ừ gật đầu giải thích với con nhỏmột hồi thì tôi bắt đầu màn tự tập của mình. Tôi đặt bóng xuống bờ biển, chầmchậm dốc bóng rồi sút bóng vào phần tường bên trái mình, sau đó bóng dội ra thìtôi lại nhận bóng, cứ thế tôi vừa chạy vừa sút, thoắt cái đã cách xa nơi con nhỏđang đứng cả một quãng dài.   - Chán phèo, tập thế vô ích ! – Con nhỏ kêu lênnhư hét ở phía bên kia. - HẢ ?  -Tôi giật thót người.   Con nhỏ không trả lời mà chạy đến chỗ tôi, nhanhchóng giành bóng từ trong chân rồi nó dậm bóng xuống cát, hai tay chống hông cườithách thức:   - Tập vậy chán lắm, biết tranh bóng đối khángkhông ? - Biết  ! –Tôi tự tin gật đầu, tưởng gì chứ lừa bóng là sở trường của “Tia chớp vàng”. - Thế tui tập với ông, okie come on baby ! – Con nhỏđập hai tay vào nhau ra hiệu.   Không biết tại sao chứ nói thật là cái kiểu tự tinthái quá có phần vênh váo như vậy của con nhỏ lại khiến tôi… như bị rung động,tim đập binh binh với một cảm giác tò mò, thích thú. Chẳng cần thắc mắc thêmcái quái gì nữa, tôi quyết định nhập cuộc chiến luôn, dẫu sao tôi cũng là ‘Tiachớp vàng “ trứ danh toàn trường cơ mà, có lí nào lại chịu thúc thủ trước connhỏ lai Tây này cơ chứ.   Chapter 320 :       Sựthật là từ trước đến nay, tính trên tất cả các đối thủ và đội bóng tôi từng gặpthì chưa từng có ai khả dĩ vượt qua tôi được cái khoản lừa bóng. Thoắt đi thoắtlại là tôi đã qua mặt được hầu hết các tiền đạo lẫn hậu vệ, chính vì vậy nêntôi rất tự tin vào kĩ thuật đi bóng của mình. Nhưng hôm nay, niềm tin đó đã bịđánh sập không thương tiếc và bằng một cách dở khóc dở cười nhất, tôi mới biếtđược rằng “thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”.   Connhỏ mắt xanh mà tôi vốn có ý định liệt nó vào hàng “con-gái-thì-ghét-bóng-đá”đó đã khiến tôi phải trố mắt ra mà nhìn nó biểu diễn những kĩ thuật đi bóng tôitrước giờ chỉ thấy trên… tivi.   -Sao ? Cái này gọi là tâng bóng qua đầu nè, hê hê coi cái đầu bum ngó theo kìa…hi hi, bóng còn trong chân mà, đồ khờ ! -Tưởng gì chứ xỏ kim tui cũng biết  ! -Qua đây nè baby, chị ở đây nè !   Phảinói là nóng máu hết sức, con nhỏ kĩ thuật đi bóng không biết học từ ai hay dothiên tài bẩm sinh mà nó quần tôi hết đợt này đến đợt khác đến chóng cả mặt.Nhưng “Tia chớp vàng” không hẳn là hư danh, tôi cũng gây khó dễ cho con nhỏkhông ít, chỉ có điều là thế trận có vẻ nhỉnh hơn một chút nghiêng về phía nó.Rất đơn giản, nó là con gái, thế nên tôi đâu thể nào tranh bóng với nó như mộtthằng con trai được, vồ vập lao vào lại chẳng ăn tát hay sao.   Connhỏ không biết điều đó, cứ vô tư lừa bóng mà luôn mồm bảo tôi đến giành bóng,nhưng giành thế quái nào được khi mà… nó càng chơi bóng càng toát mồ hôi, vàchiếc áo phông trắng đã thấm ướt lúc này liên tục đập vào mặt tôi như ý muốn bảorằng:   -“Con gái… đó là con gái….. ! “   -Sao thế ? Đá gì dở ẹc vậy baby ? -Tưởng giỏi lắm chứ ta…. !   Thấytôi không tranh bóng hết sức, con nhỏ lâu dần đâm ra bực mà tung luôn cú súttrái phá:   -Vỡ mặt này…. !   -Víu…….. bịch….lịch bịch….. !   -Ha… ah ha ha…… ! -Cười cái gì…. ? Hứ, nghỉ không chơi ! -Bà không biết sút hả ? -Ừ đấy, rồi sao !   Dườngnhư có một nghịch lí trên đời, đó là những cầu thủ có kĩ thuật đi bóng giỏigiang thì lại chẳng thể dứt điểm được bởi đôi chân họ vẽ trên sân cỏ những đườngnét đầy nghệ sĩ, nên khó lòng mà tung ra được một cú sút thẳng đuột đi vàokhung thành. Có thể là do tôi tự nghĩ vậy chứ cầu thủ trên thế giới ai mà chẳngbiết sút, nhưng ít nhất là cái suy nghĩ này lại đúng với tôi và con nhỏ này.   Quảthật là cú sút vừa nãy con nhỏ định sút vào tôi, ấy thế quái nào mà nó lại súttrật đường rày bay thẳng luôn vào khu vực sân golf của khách sạn Novotel. Vậylà xong, vào đây là hết đường lấy lại bóng, bởi có muốn tự sát thì mới dám leotường để nhảy vào sân golf, nguyên dàn chó săn cảnh vệ lúc nào cũng túc trựcthì có cho vàng tôi cũng không dại gì liều mạng vì một trái banh.   Nhìncái dáng không thể chuẩn hơn của con nhỏ đi ỉu xìu trên cát, tôi phải ngó lơ rabiển để “giữ gìn đức hạnh”, không dám ngoại tình tư tưởng thêm giây phút nào nữa.   Haiđứa ngồi phịch xuống bờ biển, con nhỏ vô tư tựa hẳn người ra bãi cát mà thở hổnhển:   -Chán ghê vậy đó ! -Sao chán ? – Tôi chưng hửng. -Tui mà là con trai thì nãy giờ chơi vui hơn rồi, không đúng sao ? – Nó vừa nói,vừa nhìn tôi qua khóe mắt. -………. ! – Tôi chỉ im lặng gật đầu không nói, cảm giác như con nhỏ cũng biết tôingại nó là con gái nên đã không chơi thật tình.   -Bà… học đá banh ở đâu mà giỏi vậy ? -Tui giỏi sẵn rồi, thiên tài mà ! -Ha, đừng xạo, cũng phải có người dạy chứ ! -Ờ, chú tui bày, nhưng tui không có thích đá bóng lắm, nên không tập nhiều ! -Chứ bà thích gì ?   Vừahỏi mà tôi lại vừa cảm thấy lạnh gáy, bởi “không tập nhiều “ của con nhỏ này lạibằng cả một quá trình tập bóng miệt mài từ nhỏ đến lớn của tôi.   -Tui thích chơi bi-da, ông thích hông ? -Uầy… không ! -Dở, bi-da chơi hay lắm, vừa suy nghĩ vừa luyện cảm giác ! -Nhà tui không cho chơi trò đó, bảo hư người !   Quảthật vậy, ba mẹ tôi mà biết tôi đi chơi bi-da là chắc chắn một trăm phần trăm,hai người sẽ chẳng ngần ngại gì tóm đầu tôi mà quăng luôn ra đường.   -Hư gì ? Do cách ông sống ra sao thôi chứ, bi-da là môn thể thao quốc tế cơ mà,trí tuệ lắm ! -Vậy… ngoài đá banh, bi-da ra, bà còn chơi gì nữa ? -Ưm… bóng bàn, bóng rổ, ten-nis, bơi lội,… nhiều lắm, gì tui cũng chơi hết ! -Ghê… chơi nhiều vậy không đi học à ? -Tui… học văn hóa dở lắm, học mãi mà chẳng vô được chữ gì ! -Hê hê, bà thua tui rồi, tui học “xiện” lắm !   Nhắctới việc học, con nhỏ chợt xụ mặt xuống một đống rồi thở dài não nề:   -Ờ…. Haizzz !   Vậylà bỗng chốc không khí giữa hai đứa trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng sóng biểnrì rào đưa dần từ ngoài khơi vào bờ, gió nhè nhẹ thổi làm tóc con nhỏ bay bồngbềnh hệt như những đám mây đang trôi lãng đãng trên bầu trời vậy.   Connhỏ ngồi dậy, nó lôi từ trong túi ra một cái kẹp tóc nhỏ rồi túm lại, buộc mộthồi cũng xong, mái tóc thả dài bồng bềnh giờ đã được cột gọn gàng theo kiểubình dân.   -Bà ở nước ngoài à ? – Tôi dè dặt hỏi. -Ừm, ở Anh ! – Con nhỏ đáp. -Thế sao về đây chơi ? – Tôi lại hỏi.   Saucâu hỏi của tôi, con nhỏ lại lặng im thêm một hồi lâu nữa, lâu đến mức tôi có cảmgiác như tiếng sóng biển đã khiến con nhỏ không nghe thấy câu tôi hỏi. Đến khitôi đang nhìn vu vơ ra biển xanh trước mặt thì con nhỏ lại lên tiếng:   -Mẹ tui vừa mất, ba tui cho tui về quê hương chơi.. để đỡ nhớ…. !   Sữngsờ quay sang nhìn con nhỏ đang nói một cách tỉnh bơ, tôi chợt biết là mình vừadại mồm hỏi chuyện không nên hỏi.   -Tui… tui không biết.. xin lỗi ! -Không sao, hông biết hổng có tội, hì ! -……… ! -Quê mình đẹp ha, ông ha…. ! -Bà… cũng ở Phan Thiết à ? -Ừa, mẹ tui cũng là người ở đây mà… bà sinh tui ra, rồi ba tui mới đưa cả nhàqua Anh định cư, được vài năm thì…. Vậy đó, mẹ tui mất, tui buồn, muốn về chơi!   -……… ! -Nè…  ! -Hả ? -Ông được sống ở quê hương là tốt lắm rồi đó, hông có như tui… ! -Ờ… nhưng tui cũng thích đi nước ngoài !   Connhỏ quay sang thắc mắc:   -Tại sao ?   Tôitoét miệng cười, nói tự tin, nửa đùa nửa thật:   -Tui tài năng kinh thế, không muốn chôn vùi mình ở một cái xứ sở nhỏ bé vậy đâu,đời người chỉ sống một lần, phải đi đây đi đó cho biết thiên hạ rộng lớn ra saochứ ! -Ừm… mỗi người mỗi khác, có khi ông đi rồi mới biết nhớ quê hương như thế nào !   Nhìnánh mắt trầm buồn của con nhỏ, tôi chợt cảm thấy hai tiếng “quê hương “ của connhỏ thốt ra nghe sao mà thiêng liêng, ý nghĩa quá thể.   -Bà… cũng có quê hương trong bà đấy thôi ! -Hở ? – Con nhỏ ngơ ngác nhìn tôi.   Nhưngkhông hiểu sao tôi laị không thể nào nói ra được rằng màu mắt xanh của con nhỏ đãlà cả một đại dương trong nó rồi… Một vùng biển xanh hiền hòa, trong trẻo, đẹptựa như đôi mắt của nó vậy…   -Ông tên gì ? -Tui hả ? Nam, Trí Nam… còn bà ? -Uyển Nhi ! -Tên đẹp vậy… ! -Hì… cảm ơn !   Biểnxanh, gió mát, con nhỏ vẫn ngồi đó yên lặng không nói, tôi đoán rằng có thể nóđang nhớ về người mẹ đã mất của nó, hoặc cũng có thể nó đang chìm đắm tâm tưvào biển cả mênh mông, cũng hệt như tôi vậy.   Hômấy, tôi đứng đợi đến khi Uyển Nhi đón được taxi rồi thì mới lững thững đạp xe vềnhà, lòng dậy lên một cảm giác khó tả như vừa gặp lại một người bạn thời thơ ấuvậy, dù rằng đến giờ tôi vẫn chẳng biết được điều đó có thật hay là không. Chỉbiết rằng tôi lại vừa có thêm một lời hứa nữa:   -“ Nhớ nha, ngày mốt ông bày tui bắn Snap đó ! “ -“ Ừ, taxi kìa, lẹ đi !” -“ Hì hì, bye baby, chị về nghen ! “ -“ Baby con khỉ…. ! “   Buổitối, vừa mò mặt về nhà là tôi đã thấy ngay bé Trân đứng nhìn tôi bằng ánh mắthình viên đạn:   -Hay quá ha ! -Gì nữa ? – Tôi chột dạ dắt xe vào. -Anh vừa cãi nhau với chị Mai chứ gì ? – Con bé nói giọng bực bội.   Nghenhắc đến Tiểu Mai, tôi vội hỏi ngay:   -Sao… ? Mai sao rồi ? -Không sao hết, chưa véo anh là may ! – Trân nhún vai đáp rồi bỏ đi, không quênbuông lại một câu đe dọa. – Liệu hồn anh đấy, cái tốt thì không biết giữ !   Thởphào nhẹ nhõm vì được Trân cho biết là Tiểu Mai vẫn bình thường, hay ít nhất làtôi lúc này chỉ có thể tin được mỗi Trân, tôi bỏ lên phòng ngồi học bài, quên bẵngluôn những gì xảy ra giữa mình và Uyển Nhi vừa nãy.   Sánghôm sau, là một buổi sáng đầu tiên mà tôi đi học không có Tiểu Mai bên cạnh,khi tôi lò dò xách cặp đến lớp thì đã thấy Tiểu Mai ngồi ở bàn của nàng tự lúcnào. Và… chiến tranh lạnh đã bắt đầu như thế đấy, hai đứa đều không thèm nhìn mặtlẫn nhau. Tiểu Mai đang giận tôi thì không nói gì đã đành, nhưng tôi giận TiểuMai vì điều gì thì… tôi cũng chả biết, vì kỳ thực tôi có giận gì nàng đâu chứ,chỉ là hôm đó giọt nước tràn ly, thằng con trai nào trong tình huống ấy mà chảgiận.   Nhưnglạ lùng một chỗ là ở trên lớp, những khi truy bài hay việc gì đó mà bắt buộc TiểuMai phải lấy danh nghĩa cán sự ra làm việc với tôi thì nàng vẫn nói chuyện rấtđỗi bình thường:   -Nam, đến truy bài Toán rồi kìa ! -Luân nhờ Nam lấy sổ đầu bài đấy, mình về trước !   Vàkhi tan học thì mỗi đứa mỗi hướng, Tiểu Mai chạy martin màu bạc của nàng vềnhà, tôi lết thân với cái xe màu đen khốn khổ của mình ra cổng trường. Duy chỉcó một hôm, khi mà tôi đang lững thững dắt xe ra về thì Minh Châu ở đâu như đãđợi sẵn, cô nàng lại gần hỏi:   -Hôm giờ… Nam với Mai có chuyện gì à ? -Không… đâu có gì ! – Tôi đáp bừa theo phản xạ, trố mắt ngạc nhiên vì Minh Châuhôm nay lại chủ động bắt chuyện với mình. -Ừ… vậy thì tốt, về nhé ! – Cô nàng nhoẻn miệng cười. -Ừm… bye…. !   Lạikhông hiểu lí do tại làm sao mà khi Minh Châu dắt xe đi trước, tôi đi sau mà cứchốc chốc lại thấy cô nàng ngoái đầu lại khẽ nhìn mình rồi lại ngượng ngùngquay đi khi biết tôi cũng đang nhìn cô nàng.   Buổichiều, hôm nào tôi không kẹt tập bóng với tụi bàn tròn thì lại đi dạy Snap choUyển Nhi, cũng có lúc nhỏ đòi tôi chở đi ăn, và quả đúng thật là nhỏ này đã từngsống ở Phan Thiết nên có nhiều chỗ con nhỏ còn rành hơn cả tôi. Và cũng duy nhấtcó một hôm, con nhỏ làm tôi giật cả mình suýt nữa là té luôn xe ra đường.   -Nè, nhà bạn gái ông trên đường Tuyên Quang à ? – Uyển Nhi đập vai tôi hỏi. -HẢ ? – Tôi chưng hửng. -Thì đường Tuyên Quang là khu ẩm thực Phan Thiết mà tui rủ hoài ông không ra ăn,toàn dẫn đi đâu đâu, nhà ông thì ở bên kia cầu, chỉ có nhà bạn gái ông gần đâythôi chứ gì ! – Nhỏ nói tỉnh bơ, đoán bậy bạ mà trúng tùm lum. -……… ! – Tôi toát cả mồ hồi vì sợ cái xu hướng xui xẻo kia nó sẽ xảy ra, biếtđâu Tiểu Mai lại chợt nổi hứng bất tử chạy xe ra trước mặt hai đứa không chừng.   UyểnNhi không biết điều đó, nhỏ vô tư cười khi thấy tôi tự dưng im ru:   -Hihi, tui biết tui vừa đẹp lại vừa thông minh, ông không cần tán thưởng tuitrong im lặng đâu !   Nhưvậy là sao? Sao tự dưng tâm tư tôi lại hỗn loạn đến như thế chứ ? Tôi có phảiđang… ngoại tình hay không ? Tôi giúp Minh Châu, sau đó lại chở Uyển Nhi đichơi dù chỉ là mới quen? Tôi đang làm gì vậy ?   Nhưng…chính Tiểu Mai đang giận tôi một cách vô lí cơ mà ? Nàng ghen vì tôi đã giúpMinh Châu, vậy giúp người là sai hay sao? Giúp một người mà tôi còn nợ người tamột lời hứa là không đúng hay sao ?   Vàmột buổi tối cách trận chung kết chỉ 3 ngày, tôi đã biết được câu trả lời lànhư thế nào. Hôm đó, mẹ tôi bắt tôi phải đem mớ trái cây bà vừa mua ngoài chợ vềsang nhà Tiểu Mai:   -Mày đem qua nhà bé Mai, nói là mẹ cho, rồi vài hôm nữa bảo con bé sang nhà mìnhcó chuyện nhé ! – Mẹ tôi dặn. -Nhưng… con đang học ! – Tôi thoáng ngần ngại khi nghĩ đến chuyện phải gặp nàngtận mặt. -Nghỉ tí đi, trái cây mẹ để tủ lạnh, giờ mày để lâu là không ngon nữa, đem nhanh! – Bà nhăn mặt rồi đẩy tôi đi.   Thếlà tôi lại đạp xe đến nhà Tiểu Mai sau gần 1 tuần giận nhau không thèm nhìn mặt,vừa đi vừa tự nhủ thầm rằng thôi đằng nào mình cũng là đàn ông con trai, lầnnày bỏ qua cho nàng vậy. Cứ xuống nước năn nỉ làm hòa cho xong, chứ tình trạngcứ như thế này thì không ổn chút nào.   -Kính coong… ! – Tôi đưa tay nhấn chuông cửa mà nghe tim mình như chợt nhảy xổra lồng ngực.   Ítphút sau, tiếng dép loạt soạt quen thuộc từ trong nhà bước ra, và kế sau đó tôinghe có tiếng meo meo của con mèo đần kia cũng vang lên cùng lúc. Qua song sắtcánh cửa, tôi biết chắc chắn rằng Tiểu Mai cũng nhận ra rằng người đang đứngtrước nhà là tôi.   -Mẹ gửi, bảo là tặng em, vài hôm nữa sang nhà mẹ có việc ! – Tôi nói trống khôngrồi chìa giỏ trái cây ra khi Tiểu Mai mở cổng. -…… ! - Nàng vẫn nhất mực giữ nguyên thái độ im lặng, nhận lấy giỏ trái cây từtay tôi.   Vàlúc này, tôi muốn làm lành với nàng kia mà, nên phải mở lời trước, thế nhưng mởlời bằng cách nào khi tôi vốn là thằng dở ăn dở nói. Chính vì vậy, lại một lầnnữa miệng tôi nói mà não tôi không kịp chỉ huy:   -Yêu đương kiểu quái gì toàn… !   Vốndĩ tôi chỉ định nói câu này rồi làm tính chất bắc cầu “yêu thế thì mệt lắm,mình làm hòa nha “, thế nhưng Tiểu Mai không nghĩ vậy, lần đầu tiên sau mấyngày im lặng dài đằng đẵng vừa qua, nàng nhìn thẳng vào mắt tôi:   -Anh nói gì ? -Nói… yêu kiểu gì mà cứ chơi trò im lặng, bộ hay lắm sao ? – Lỡ đâm lao đành phảitheo lao, tôi bấm bụng nói cứng. -Vì ai mà em im lặng ? Anh đến giờ còn không hiểu ? – Tiểu Mai nhìn tôi qua khóemắt lạnh như băng. -Hiểu gì ? Ừ thì anh sai, anh xin lỗi rồi còn gì ? Sao em cố chấp vậy ? – Tôi cựlại gay gắt.   -Anh sai điều gì ? -Anh sai vì anh giúp Minh Châu, nhưng em cũng sai, vì em lại đi ghen với ngườita, anh giúp người khác là sai hay sao chứ ? -Em mà lại đi ghen ? Anh giúp người khác là tốt, em không phản đối gì, chính emlà người đề nghị anh dẫn Minh Châu đi chơi để hoàn thành lời hứa, anh quên rồisao ? Nếu vậy thì em ghen để làm gì ? Anh giúp được Minh Châu, làm hòa với ngườita em vui mừng còn chưa hết, em giận để làm gì ? -Thế tại vì sao em giận ? Giận vô cớ à ?   Liềnngay sau đó, lần đầu tiên tôi thấy Tiểu Mai giận lên như vậy, nàng gay gắt đưaánh nhìn như đâm thẳng vào tim tôi, nói rít qua kẽ răng:   -Em không bao giờ giận vô cớ cả, anh không biết nghĩ hay sao ? Em một lòng tintưởng anh vô điều kiện, anh bảo đó là xe của em họ anh, ừ thì em tin, rốt cuộcvậy đó là xe của ai ? Anh cứ nói thật với em là anh giúp Minh Châu thì được rồi,em có trách gì chứ ! Em từng nói với anh là sau này có chuyện gì thì cùng nóira cả hai đứa sẽ tìm cách giải quyết cơ mà, sao anh lại giấu em ? Lại nói dốiem ? -………… ! -Chuyện nhỏ như vậy mà anh đã nói dối như phản xạ, vậy thì sau này có chuyện lớnhơn, mình sẽ đối mặt như thế nào ? Em hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng anh như vậy,có phải là có ý gì với người ta không ? -Anh… không có gì với Minh Châu cả ! -Vậy sao lại dối em ? Suy nghĩ của anh không có, nhưng biểu hiện của anh lại nóilên là có, anh không biết à ? -…….. ! -Em biết anh ghen với con mèo Leo, nhưng anh thử nghĩ đi, anh có bao giờ nghĩ đếncảm nhận của em không ? Anh muốn em sẽ ở nhà lủi thủi một mình những khi anh đichơi với bạn bè, những khi anh tập bóng hay sao ? Em muốn nuôi một con mèo để bầubạn, vậy là sai ? -…………. ! -Thời gian em ở cạnh anh không bao giờ là đủ, anh nào biết chứ, anh chỉ biết mìnhlúc nào cũng được mấy cô gái khác ngưỡng mộ, còn em….. !   Đến đây thì cả hai đứa chợt im lặng, tôi im lặng vì cuối cùng tôi đã biết mình sai điều gì, còn Tiểu Mai im lặng vì nàng… đang cố kềm nén cơn nấc lên vì xúc động.   -Em biết anh trọng sĩ diện, những ngày ở lớp em vẫn cư xử với anh bình thường đểanh khỏi khó xử với bạn bè, em đặt mình vào cảm nhận của anh. Còn anh, có bao giờ đặt anh là em chưa ? Anh có biết cảm giác một người tin anh hoàn toàn, tin anh tuyệt đối rồi ít giây sau đó lại biết anh vừa nói dối người ta một cách trắng trợn không ? -…….. ! -Anh về đi, em… em giận lắm !     Và Tiểu Mai đóng sầm cửa lại, mặc cho tôi nhìn nàng trân trân không nói được một lờinào. Còn lại một mình tôi đứng trước cổng nhà, não bộ dường như ngừng hoạt độngmà đóng băng lại, đông cứng những lời nói tận chân tâm của Tiểu Mai.   Ôi…tôi cuối cùng cũng hiểu là mình đã sai ở chỗ nào rồi, tôi sai mà lại không biếtmình sai, để người con gái tôi yêu một lần nữa phải buồn khổ vì một cơ sự không đáng có…   Vậy đấy, hôm đó là lần đầu tiên kể từ sau khi yêu nhau, hai đứa chúng tôi đã chính thức giận nhau lần đầu tiên và to tiếng với nhau đến nỗi, tim người này đau mà người kia cũng biết. Nhưng phải làm sao để chữa lành thì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào tôi, chỉ một mình tôi mà thôi !   Chiều buồn bã, mây xám lững lờ trôi…   Anh sai thật rồi… Tiểu Mai… !

Yêu nhàm chị 2 đc nhẫm em gái

2013-05-18 14:24:25
có chap rồi nèk..ta post dùm cho 3bathing3   3bathing3

My life !................

2013-05-16 19:44:30
[size=5]Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 18)[/size] Về gọi chị dậy sau đó ba đứa kéo nhau đi ra quán ăn. Vì có ba người nên dẹp xe máy ở nhà, phương tiện di chuyển tất nhiên chỉ còn taxi là tiện nhất. Ăn xong lại kéo nhau đi tham quan vài chỗ nổi tiếng ở Đà Lạt, ăn uống, đến tối thì đến Đà Lạt Night như thói quen thường ngày, vô hình có lẽ nó cũng trở thành khách quen của quán. Mọi thứ vẫn lặng lẽ như vậy, nó cũng không quan tâm đã ở lại Đà Lạt bao lâu nửa, có lẽ sắp đến giáng sinh thực sự rồi, phố núi với nắng gió, sương, mưa và những làn khói mờ mờ mỗi ngày như xoa dịu điều gì đó trong lòng. Chị với nhỏ Hân vẫn vui vẻ ăn uống, trò chuyện, cặp tay nhau kéo nó đi chơi khắp nơi tuyệt nhiên chẳng người nào nhắc gì đến em nửa, nó vẫn như thường ngày, im lặng mĩm cười, im lặng thưởng thức niềm vui nho nhỏ từ chị và nhỏ Hân cố gắng mang lại, thi thoảng trêu chọc chị, thi thoảng một mình trong đêm, thi thoảng caffe một mình với tiếng côn trùng, tiếng xe, tiếng rao, tiếng gió…Phố núi dường như thân quen, dần dần trở thành điều gì đó nhẹ nhàng bình yên trong lòng nó…Ít ra bị mọi người bắt ở lại Đà Lạt lâu như vậy cũng tốt chứ nhỉ, vô hình dung Đà Lạt tự đó trở thành nơi nó cảm thấy thoải mái, bình yên nhất mỗi khi tìm về, cuộc sống vội vả, vất vả, xô bồ lắm…ai cũng phải có một nơi nào đó để tạm dừng chân, để tìm lại chính mình hay đơn giản là xoa dịu những nỗi đau.   Chuyến xe khách vòng vèo xuyên những cách rừng thông bạt ngàn đưa nó từ từ rời xa phố núi. Hôm nay là ngày nó quay trở lại SG…đi xa đã lâu, giờ sắp quay trở về, mọi thứ cứ nôn nao chẳng thể nhắm mắt ngủ được tí nào. Chị nằm hàng ghế giữa, chút chút lại lăn qua lăn lại, ngồi dậy rồi nằm xuống vì không quen đi xe, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Phía bên kia nhỏ Hân thì nằm im lặng, có lẽ ngủ, những cũng có thể vẫn thức vì từ lúc lên xe đến giờ nhỏ chưa hề thay đổi tư thế nằm. Đến trạm dừng chân đầu tiên, vẫn còn ở trong địa phận của núi rừng, thời tiết có vẻ nóng hơn nhưng vẫn còn chút gì đó se se lạnh của buổi sớm. Khách trên xe xuống hết, nhỏ Hân cũng xuống, chị thì mệt mõi kéo nó lại ngồi. Giống như chăm sóc con nít vậy, thuyết phục mãi chị mới chịu xuống xe nghỉ ngơi ăn sáng. -         Đi xe này mệt quá à. Chị sắp chết rồi nè! -         Chết gì được mà chết. Ăn cho nhiều vào là khỏe liền -         Ăn xong vẫn chết biết chưa nhox! -         Trời đất! Nó lắc đầu chịu thua với cái tính ngang bướng của chị. Ăn xong còn dư chút thời gian, ba đứa kéo nhau ra ngoài sân ngồi uống nước. Xe tiếp tục hành trình về SG. Chưa yên vị trên xe nửa chị đã nhảy sang ghế nằm của nó. -         Gì nửa? -         Hihi -         Nhảy qua đây chi? Về chỗ nằm đi! -         Hông! Bó tay, nó toan đứng dậy để nhường ghế cho chị thì bị kéo lại -         Gì nửa -         Nhox ngồi đây với chị đi! -         Sao đủ chỗ mà ngồi? -         Đủ mà, nè thấy hông Chị ngồi sát vào đầu bên kia ghế, kéo nó lại chỉ cho nó thấy rõ hai đứa ngồi còn dư một khoảng trống to đùng. -         Bộ tính ngồi miết hổng nằm hả? -         Uhm! Chị hết buồn ngủ rồi. Mình ngồi chơi đi -         Chơi gì? -         Chơi game nè Chị móc ipad trong giỏ ra đưa cho nó. -         Nhox mở game chơi đi, chị chơi nửa -         Đưa nhox làm gì? Có biết sài ba cái  này đâu? Nó là nó vẫn chưa được phổ cập công nghệ iphone, ipad đâu nên cầm ipad trên tay cứ như cầm cục sắt ấy. Chị lè lưỡi chọc quê nó xong cầm lấy ipad mở trò chơi, nó còn nhớ máy chị có rất nhiều trò chơi, toàn do chị bắt anh Phong tải về. Chị chọn trò chém trái cây để hai đứa chơi. Đây là lần đầu tiên nó biết tới trò chém trái cây này chứ từ xưa giờ nó chẳng bao giờ chơi trò chơi bằng điện thoại, điện thoại nó có trò chơi nào là nó xóa hết. -         Rồi chơi sao? -         Thì nhìn nè! Chị vui vẻ dùng tay quẹt quẹt chém những trái cây trên màn hình ra làm đôi, nó ngồi kế nhìn bĩu môi: -         Có nhiêu thôi hả? Trò vậy cũng chơi! -         Xí! Biết chơi hông mà chê Trong đầu nó luôn nghĩ rằng những trò chơi đơn giản thế này chẳng có gì hấp dẫn cả, với nó thì chỉ có bắn súng, đá bóng hay những game online sặc mùi kiếm hiệp. Vậy mà giờ chị lại lôi nó ra chơi những trò nó luôn bỏ qua chẳng bao giờ đụng đến. -         Biết sao không! Nhìn dễ ẹc có gì đâu mê hổng biết -         Nè chơi thử đi…xạo sự! Muốn bật ngửa với chị luôn, vậy là nó cầm ipad bắt đầu chơi, trò này dễ, chẳng có gì là khó nhưng vấn đề là chơi với sự theo dõi chăm chú, hơi thở âm ấm từ chị thì áp lực hơn rất nhiều. Xe vẫn bon bon trên đường, người trên xe đều ngủ hết tất nhiên trừ hai đứa ngồi phía bên trái xe đang chụm đầu vào nhau chỉ để chơi cái trò chém trái cây đơn giản. Chơi một mình đúng là không vui bằng hai người cũng nhau chơi game, dù game đơn giản nhưng thực sự rất cuốn hút. -         Xí nảy nói trò dễ ẹc hông mê mà -         Tại chị ép chơi chứ bộ -         Đồ xạo sự! Nằm xích qua coi -         Cái gì nửa! Chộn rộn hoài lật xe người ta giờ -         Hihi kệ! Nhox xích qua đi! Nè nằm dzậy nè…đó! Chị chui mình vào sát cửa sổ xe, đẩy nó nằm xuống ghế nhưng là nằm sát phía ngoài, do hai đứa ngồi ghế dưới sàn xe nên nó có thể nằm một chân trong ghế một chân bỏ ra ngoài sàn xe cho thoải mái, sau đó chị đặt đầu lên ngực nằm gọn trong lòng nhưng thấp hơn nó, tội nghiệp cái chân dài quá chi không biết nên vẫn phải co ro chứ hổng được duỗi thẳng như nó. Vậy cũng có cái lợi, chị co hai chân lên nên có thể dựa ipad vào chân chị, hai đứa tít tít nằm chơi game, tất nhiên chơi với chị thì không thể hòa bình được rồi, thì thoảng trêu chọc thách thức nhau, thì thầm cười tủm tỉm khi có người nhìn, lâu lâu chị lại đưa tay cốc nhẹ lên đầu nó…Hai đứa chơi game rất lâu, đến khi máy gần hết pin mới chịu buông máy xuống. Trong xe có điều hòa nên khá lạnh, chị với tay kéo cái mền phủ lên người rồi im lặng nhắm mắt ngủ, nó cũng chẳng để ý làm gì, cứ để chị nằm im trên người, nó quay mặt nhìn ra bên ngoài cửa kính, không còn cảnh vật đặc trưng của núi rừng nửa rồi…nắm chặt bàn tay run run vén màn ra sau để nhìn rõ hơn, nắng rọi vào…Sài Gòn…không còn bao xa nửa nhỉ?   Tỉnh giấc dậy bởi sự trở mình của chị, nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng rọi vào gay gắt, nóng nôn nao…mùi không khí không thể lẩn vào đâu được…SG đã ở rất gần. Hình như do chơi game mệt nên nó và chị ngủ thẳng giấc bỏ qua hai trạm dừng chân nửa thì phải. Người nó mõi nhừ một bên vì bị chị nằm đè lên, tay tê gần như chẳng còn cảm giác nhưng vẫn thường lệ, nó không hề cử động vì sợ chị thức. Phía bên kia xe nhỏ Hân nằm nghiêng về phía cửa kính xe…thoảng phút chốc nó chợt cảm thấy có điều gì đó có lỗi trong lòng…chỉ là cảm giác mơ hồ thôi, chẳng có gì rõ ràng cả.   Cuối cùng xe cũng về đến SG, đường phố vẫn đông người, chiếc xe giường nằm to đùng phải cố gắng nhích từng mét trên đường để thoát khỏi hàng xe kẹt dài đằng đẳng ở cửa ngỏ vào SG. Chị thức dậy rồi, nhưng vẫn nằm yên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nó khẽ trở mình lấy khăn lạnh xé ra lau mặt cho chị xong mới tự lau mặt cho mình. Chị đưa mắt nhìn nó, nó mĩm cười kéo chị ngồi dậy thu dọn đồ đạt. Trưa nóng, kẹt xe thế này biết chừng nào về đến trạm xe, thôi kệ dọn đồ trước cho nhanh. Đúng là SG, ngta có thể chạy 100km trong 30 phút nhưng ở SG ngta chỉ có thể dành 100 phút để đi đoạn đường 30km. Vật vã cả tiếng đồng hồ mới thoát khỏi dòng xe để về đến trạm. Mọi người lục đục xuống xe, tất nhiên nó lãnh nhiệm vụ xách hành lí cho cả ba người trong khi chị với nhỏ Hân tỉnh bơ mang giày cặp tay nhau đi lon ton xuống xe trước. Bên kia đường anh Phong đang ngồi ngay trên đầu xe chờ 3 đứa, ngồi trong xe cho mát không chịu nhảy lên đầu xe ngôi cứ như đang khoe thân chụp hình vậy, hèn gì cũng kha khá ánh mắt của những cô gái hướng về phía đó. Người xấu như nó ngồi vậy người ta nói vô duyên chứ cao to, đẹp trai như anh thì lại rất phong cách. Cũng nhờ anh Phong mà từ đó đến giờ nó mới thông cảm phần nào cho sự cuồng của mấy cô bé fan Kpop, ông thần này coi vậy chứ cũng điệu lắm chứ chẳng đùa. Thêm hai cô nàng này nứa, nỡ bỏ rơi nó lóng ngóng qua đường với 2 vali, 1 balo, 2 giỏ xách tay…chạy tọt qua xe anh Phong rồi nhảy lên xe đứng chụp hình nửa. Hix cũng may anh Phong chạy lại phụ nó mang đồ vào xe chứ một mình nó chắc nửa tiếng mới sang đường được quá. -         Lẹ lên đi nhox…nóng muốn chết nè! Chị đứng vô tư trên xe vẫy vẫy nó. Bà cô này đúng chẳng thèm để ý là đang giữa đường giữa xá, nhảy như con nít mà còn nhảy vẫy trên đầu xe nửa chứ. -         Từ từ…bỏ người ta xách đồ một mình nhanh bằng mắt hả -         Hihi ráng chịu đi. Con trai phải ga-lăng biết chưa Chị leo xuống kéo tay nhỏ Hân đẩy vào trong xe ghế trước còn nó thì chị kéo bắt ngồi hàng ghế sau. -         Giờ đi đâu Phương? -         Uhm để coi! Về nhà Phong ha -         Cũng được Anh Phong cho xe chạy hướng về Q7, nó chưa qua nhà anh lần nào nhưng chắc anh cũng ở gần nhà chị thôi. Xe chạy được một đoạn nó lên tiếng -         Anh Phong ngừng xe cho em xuống đây được rồi? -         Sao vậy em -         Xuống đây chi nhox? Nó mĩm cười. Hỏi là hỏi vậy chứ anh Phong cũng cho xe ngừng lại trên lề. Nó khoác balo, mở cửa xe không quên quay lại nói với chị: -         Nhox có việc! Chị với mọi người cứ về trước. Có gì gặp sau nha! -         Nhưng mà nhox đi đâu…sao tự nhiên.. -         Không sao! Về đi! Có thể lúc nào nó cũng nghe lời và không bao giờ làm trái lời chị. Nhưng đôi lúc khi có điều gì đó trong đôi mắt nó lúc này, nó nghĩ chị cũng không thể làm gì được ngoài chiều theo điều nó nói. Nó đóng cửa, khoác balo đứng nhìn quanh…Khoảng 2 phút thì một chiếc xe bus vừa đến, nó nhảy thẳng lên xe chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại phía sau, nơi xe anh Phong vẫn chưa kịp lăn bánh vì họ chưa kịp hiểu nó đang định làm gì.   Xe lăn bánh, nó quăng balo xuống băng ghế cuối trên xe, trả tiền vé rồi ngồi dựa mình vào cửa kính. Nó chẳng nhìn gì cả, chỉ là muốn ngồi và để mặc xe chở nó đi đâu nó không cần biết. Dòng người xuống rồi lên, chỉ riêng chỗ ngồi của nó là không thay đổi. Xe đến cuối trạm, nó đoán vậy vì không còn người khách nào trên xe ngoài nó, bác tài và anh soát vé.Nó là người xuống xe cuối cùng thì phải,  bước xuống xe nhìn quanh, chẳng biết là chỗ nào, nhìn lên thành xe mới biết xe bus đã đưa nó ra đến tận Thủ Đức. Là trạm cuối trong khu vực làng đại học, lần đầu tiên nó ra đến đây nên cũng ngơ ngác và lạc lõng lắm. Vác balo chen vào dòng sinh viên vội vả đi trên đường để tránh cái nắng nóng SG buổi xế trưa, nó ghé một quán nước mua một ly caffe, hỏi đường ra quốc lộ rồi tiếp tục hành trình lang thang vô định. Ra đến quốc lộ cũng vừa kịp lúc có chuyến xe về trở lại trung tâm thành phố. Nó lên xe, cố chen xuống tìm chỗ ngồi băng cuối, vứt balo, im lặng nhìn ra bên ngoài khung cửa mặc cho xe chạy, mặc cho những tiếng cười đùa của đám sinh viên trước mặt, mặc kệ những dòng xe kẹt nối dài, mặc kệ mọi sự ồn ào xung quanh. Nó nhớ hôm đó trời trong xanh lắm, mây đẹp, nắng đẹp và cũng rất nhiều những chiếc xe sang trọng, bóng loáng vụt nhanh phía làn đường bên kia.   Xe về đến chợ Bến Thành. Nó xuống xe, vứt ly nhựa vào thùng rác rồi bước đi. Nó nhìn xung quanh những ngôi nhà cao tầng, nó dừng chân lại khi ngang một cửa hiệu sang trọng nào đó để nhìn vào bên trong, nó nhìn nó trong những khung cửa kính, rồi nhìn những hàng quán ven đường, thi thoảng mĩm cười kéo hai bàn tay ra khỏi túi quần để lau mồ hôi, sửa lại cái balo bị lệch. Lang thang hàng tiếng đồng hồ, nó mua thêm một ly caffe, quăng balo nhảy lên ngồi ở nơi cao nhất giữa hồ Con Rùa, nằm dài lên thành hồ nhắm mắt. Không phải ngủ, mà chỉ là nhắm mắt để tránh những ánh nắng chiều xuyên qua những tán cây cao, xung quanh xe cộ ồn ào, xung quanh tiếng trò chuyện cùa vài cặp tình nhân, vài nhóm bạn đùa giỡn hay tiếng mời mọc của hàng quán rong trên đường. SG vẫn nóng nhưng đã nghe những cơn gió hanh hao cuối năm lùa qua tán cây, lùa vào mái tóc nó như bàn tay ai đang vỗ về giấc ngủ. Tất nhiên họa có điên mới nằm ngủ ngon lành giữa SG thế này để người ta trộm balo, điện thoại, tiền bạc. Và đúng là nó điên nên nhắm mắt đi rất nhiều phút. Tỉnh dậy trời đã gần tối, ánh mặt trời đã gẩn khuất sau những dãy nhà cao tầng, tán cây….phố sắp lên đèn, chính xác là những chiếc xe dưới lòng đường đã lấp lánh ánh đèn vàng. Nó ngồi dậy, vẫn còn say xẩm mắt mày vì mệt, đưa tay tìm ly caffe…Suýt đứng tim…bàn tay ai đó cầm ly caffe đưa ra trước mặt nó… [size=large]-         Nè! Uống đi! Điên hết biết![/size]

My life !................

2013-05-16 19:43:42
tks thím...ta sẽ yk hết cuộc hải trình of cuốn truyện này 3congratz33congratz3

My life !................

2013-05-16 12:02:33
ta koi page này như ta là chủ r...chú cứ để a lo cho 3bathing33bathing3

(kisu)Ngày sinh ảnh hưởng tới số phận mỗi người

2013-05-14 10:46:20
Oppa trung chac chac sjh ngay 15/7 am ljch r, thoj the tao ra hero of chung ta :X :))

Mời Lý Nhã kì vào buồng lái chụp hình bị xử phạt................................

2013-05-14 10:40:58
May bo" hk bjk gj ma cu" to mom, may bay no co lich trjh bay San? vs co che do laj tu dong cho phep phj cong dc nghj ngoj?, may cha noi day fat tien co truong? chac vj ly nha ky tung dong" fjm 18* nek, chac so. mat" fog cach thuan fog my tuc chu zj, lam nhu may" og? nghjem chjh? hk bag, thay gom"

https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)