Ảnh - truyện vui 2012-09-27 11:00:38

Chỉ 1 từ thôi-Thốn


Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ



99% cái chân móc cua kia là của bố thớt 3crisp3 3crisp3 3crisp3

[size=4]Cái này gọi là \"Nhất Trụ Kình Ass\"[/size]

#4233259 0
cái mặt biểu cảm vãi lọ 3crisp3 3crisp3

#4233458 0
mặt biểu cảm v l 3crisp3 3crisp3

5 ngon chan danh cho 2 lo…………………….. 3crisp3 3crisp3

3ahhyes3…………….. lam gi ma ko thon'

#4233586 0
nhìn cái mặt tục vl ……. 3crisp3

topic chỉ 1 tấm hình……….nhạt

xin lỗi cho nói thẳng chứ 1 điều hành viên thì tự biết là post như thế này sẽ làm loãng forum

1 cái dis nhé

Bạn có thể giải thích dùm mình là loãng 4rum là gì k nhỉ?post cho mọi người cười xã stress cũng gọi là làm loãng 4rum ư?

vậy bạn chơi forum này lâu chưa…..lúc xưa các mod đã từng nói là không được post bài 1 pic sẽ gây loang forum chèn các topic có chất lượng khác……..nếu nói như bạn mình có tất cả 30 pic mình sẽ lập 30 topic nhé…..được không…….nếu bạn không nhớ thì đi hỏi ad ấy

#4234195 0
Thốn vãi :))…………………..

…………………………….. vãi chè đậu 3crisp3

bài chỉ cần hay,làm nhiều người cười,vui vẻ cho dù là 1 pic hay nhìu píc mới là chất lượng,chứ post cho lắm vào mà chẳng ai thèm coi thì cũng vứt đi. nói như thánh như tướng mà có làm đc cái gì hok bik nữa,nguy hiểm vãi 3ahhyes3 3ahhyes3 3ahhyes3

#4234338 0
…sao lai Thốn… sướng mới đúng…thằng Đực Rựa thì mới thốn… 3bored3

3ahh3 3ahh3…………………………………. xong

@august_legend:tôi biết là tôi nói cái gì……….ko cần chú phải dạy…….và tôi đang nói với thớt chứ ko phải chú nên ko cần lanh chanh…..và chú nên đọc rõ là tôi viết cái gì….hiểu rõ tôi đang nói gì……cái kiểu đong đỏng ở ngoài chém vào thì có nguy hiểm ko

nhất trụ kình M u 3curse3

người ta nói một lời ko hợp ý mình là djslike,bất kể có ý xây dựng hay ko,hạng người như vậy cũng chẳng có tư cách nc với tôi 3bye3

#4234657 0
nhạt sao mày không back ra mà còn ở lại gâu gâu làm j .hả listen
dù sao họ cũng là MOD .họ có thể vào sau mày nhưng họ hiểu luật chứ không cần mày dạy nhá
nếu muốn nhiều pic thì ra lx hoặc cab hay đại loại nhé. 3crisp3

thế là thông ass 3adore3

mặt biểu cảm quá hà!!! 3crisp3 3crisp3 3crisp3

hĩ, thon ca tuan 3be_eaten3

Đàn bà con gái j ko có xí ngực 3crisp3 3crisp3

mặt biểu cảm vãi 3crisp3

1 cái diss nhé………

#4237381 0
cái mặt hài vãi 3crisp3 3crisp3

#4237569 0
3bored3 nói thật là room kha nhìu thàng đạo đức zả 3bored3 nói thảng ra là listen_to_me
3crisp3 dislike với like ăn dc ah` chủ yếu là vui thôi 3aha3 làm ji mà ko thốn

#4237974 0
nhìn thôi đả thấy muốn thốn rồi 3ahhyes3 3ahhyes3 3ahhyes3

hay nhỉ ………………………. 3curse3

biểu kủm gứm……………. 3crisp3 3crisp3

vãi thốn ………….. 3blur3

3crisp3 làm gì mà không thốn

#4239473 0
quá khủng trời đất 3ahh3 3ahh3

#4240189 0
Thốn Tận Rốn cmnr 3crisp3 3crisp3 3crisp3 3crisp3…………………….

Siêu điều hành viên là ntn nhỉ ? 3ahh3

thốn đến từng cọng lông 3crisp3 3crisp3 3crisp3 3crisp3

Biểu cảm thật 3crisp3

cái lề gì….Thốn 3crisp3 3crisp3

#4509180 0

‘Cô hãy mặc quần áo vào đi. Tiền boa tôi để trên bàn.’


Giọng nói có phần hơi vô tình của thằng đàn ông già lên tiếng. Hắn ta già, nhưng lại có tiền, và hắn ta thích phá trinh gái trong trắng. Giờ đây ả đau phần cơ thể bên dưới nhiều lắm. Máu chảy ra ướt cả nệm. Và cái thằng cha già đó quay lưng đóng sập cửa khi đã thỏa mãn. Ả không khóc ré lên, chỉ có những giọt nước mắt đang rỉ thầm trong lòng. Ả cầm 2 triệu trên tay. Bước đi.


Đường phố Sài Gòn vào mùa tựu trường thật đẹp. Những bóng cây râm mát cứ tha hồ rợp bóng. Dòng xe cộ cứ tấp nập ngược xuôi. Đủ thứ mọi âm thanh, xô bồ, nháo nhác. Mọi thứ náo nhiệt, như lòng ả đang có sóng trào.


Ả không biết ả nên đi đâu lúc đó. Khi ả cầm số tiền 2 triệu trên tay. 2 triệu? Ả có thể làm gì?


Ả lại bước. Những bước chân của một đứa con gái quê chưa tròn đôi mươi, vừa hay tin báo đỗ Đại học, lại bị cú sock từ người cha ngoại tình, người mẹ vì quá đau buồn đã phải mang trong mình căn bệnh tâm thần chưa biết lúc nào sẽ khỏi, và ả còn hai đứa em thơ đang tuổi học tại quê nhà.


Quê ả không xa thành phố. Nhưng đó là một nơi mà có lẽ chẳng ai biết tới. Nó nghèo, nghèo đến nổi ả chẳng tưởng tượng ra được nếu ả không vô tình đỗ Đại học, để rồi vô tình nếm trải mùi vị cuộc sống tại đô thị giàu bậc nhất nước này.


Ả chỉ biết quê ả nghèo, thôn ả ở cũng nghèo nhất, và gia đình ả thì nghèo hơn cả. Điều ấy đồng nghĩa, tất cả mọi thứ hiển hiện xung quanh ả, đều bắt nguồn duy nhất một chữ – nghèo.


Cũng chính vì nghèo ả đã bán trinh. Việc tìm người để bán trinh với một cô gái quê cũng không phải dễ. Ả đã phải nhờ một mụ tú bà nổi tiếng tại cái thôn nghèo của mình giới thiệu cho một ông chủ nhà hàng khách sạn ‘Bia ôm’ đâu trên tận quận 1, và không biết mụ ta ăn chặn ăn bớt của ả bao nhiêu, chỉ biết phần của ả là 2 triệu…. nguồn : Vnmon.Com …


Lúc ả cầm số tiền ấy trên tay, ả đã tê tái đến độ không thể nấc thành lời. Cái quý giá nhất của người con gái, nay đã mất với số tiền ‘quá lớn’ ấy. Ả không trách. Vì ả là gái quê


Ả bước đi. Dừng lại tại Bệnh viên tâm thần kinh TW thành phố. Mẹ ả đang ở trong đó. Bà ta đang bị điên. Lên cơn, la lối om sòm. Các bác sĩ và y tá đã trói bà ta lại. Ả không thể nào ngăn được nước mắt khi nhìn cảnh tượng ấy.

Ả đã rất muốn để mẹ ả chữa trị tại bệnh viện. Nhưng cuối cùng, vì không đủ tiền, ả đành phải dẫn mụ điên về nhà. Khi tính tiền viện phí xong, ả còn lại duy nhất 200 nghìn trong tay.


Ả dìu mụ điên về lại quê nhà trong một ngày mưa tầm tả. Ả sẽ không thể nào quên được cái ngày ấy, mãi mãi cho đến tận bây giờ, những khi nhớ lại, ả sẽ không thể nào cầm được nước mắt khi nghĩ về.


Ả dìu mẹ vào nhà. Không, đó không phải là một cái nhà. Đó chỉ là một miếng đất ọp ẹp nằm giữa cánh đồng ruộng hoang vu và được dựng lên nhờ 4 cây gỗ, một vài tấm tôn lủng và những tấm lá dừa đơn sơ không thể nào đơn sơ hơn được.

Ả vào nhà, đưa cho bà ngoại 200 nghìn còn lại. Ả nhìn 2 đứa em của mình. Chúng nó đang ngủ, những giấc ngủ của trẻ thơ. Thằng Ti tựu trường này lên lớp 8. Còn con Nga thì vừa vào mẫu giáo.


Ả ngồi xuống, những giọt mưa lấm thấm rớt xuống vai ả qua tấm tôn lủng. Rồi như có tiếng nấc, ả nói-trong mưa:

‘Ngoại à, con chỉ còn nhiêu đây thôi. Ngoại cầm đỡ lo cho cả nhà. Con đi lên Sài Gòn rồi lại sẽ gửi tiền về cho ngoại nửa. Ngoại hãy giúp mẹ con. Nếu bả quậy quá ngoại hãy trói lại. Con đi con lại sẽ về ngoại nhé!’


Ả nắm tay ngoại lần cuối. Ngoại nhìn ả. Mái tóc bạc trắng bay bay, cái lưng khom khom giờ đây lại càng khom hơn, cứ như bị một vật gì đó đè nặng hơn nửa. Ngoại ậm ừ: ‘-Ừ đi rồi lại về với ngoại con nhé!’


Vừa nghe xong câu nói, ả đã chạy như bay ra ngoài. Triền đê lộng gió. Những cánh đồng hiu hắt trong đêm tối. Những bước chân của người con gái đầy cô độc mặc cho dòng đời xô đẩy. Ả chạy, chạy thật nhanh. Cố ngăn cho dòng nước mắt không nhem khỏi làn mi nhưng không sao ngăn được.

Sau đó, ả đi nhờ xe của một người bà con lên thành phố trong đêm ấy. Để sáng hôm sau, ả biết ả phải làm gì. Ả trở lại quán ‘Bia ôm’ hôm qua. Nơi ả đã bán trinh.


Lần này ả nghĩ: ‘Mình còn gì để mất?’

Ả tiến sâu vào bên trong, nơi một nhà hàng khách sạn lớn với những cô nhân viên ăn vận hở hang, môi son mỏ đỏ. Từng bước chân của ả, của một đứa con gái quê mùa đi đến đâu là bị bọn nhân viên săm soi đến từng cm thịt. Ả gặp lại mụ tú bà đã làm mai cho ả vị khách hôm qua. Bà ta nhìn ả, lạnh lùng:


-Sao, có chuyện gì?

Ả chắc nịch:

-Tôi muốn vào làm ở đây.

Mụ tú bà diu díu con mắt, sau một hồi, lên tiếng:

-Làm gì? Bộ muốn vào là vào à?

-Làm đĩ. Tôi muốn làm đĩ-Ả cương quyết trả lời, mắt ả đỏ hay lên. Mụ tú bà xét nét thân hình khá lí tưởng của cô gái quê. Rồi tặc miệng bảo:

-5 triệu. Cho tiền ‘đầu vào’.



Lúc này ả mới nghe mới biết và mới hiểu về khái niệm ‘tiền đầu vào’. Nào là son phấn, quần áo, cách tiếp khách…v.v Ả thoáng giựt mình. Đĩ mà cũng phải tốn tiền sao?


Nhưng rồi ả suy nghĩ, khôn ngoan lên tiếng:

-Bây giờ tôi không có tiền.

Mụ tú bà trợn mắt. Đi lòng vòng quanh ả. Dùng đôi tay đầy thịt chảy xệ của mình sờ mó lên thân hình ả. Nhưng ả vẫn cố chịu đựng.


Rồi sau một lúc lâu, mụ bảo: ‘Được rồi, tôi nhận. Nhưng sẽ không có lương trong tháng đầu.’

Ả lại giựt mình. Nghĩ rằng cuộc đời này sao lại tàn nhẫn như vậy? Một tháng đầu. Ả sẽ không có gì. Trong khi ở quê nhà, ngoại ả chỉ có 200 ngàn để nuôi một người con điên và 2 đứa cháu đang còn thơ bé. Và ả sẽ phải đóng tiền nhập học. Ả nghiến răng. Lại cố chịu đựng.



‘Được, tôi đồng ý.’


Và thế là nghiễm nhiên ả trở thành đĩ. Một con đĩ với cái lốt là ‘gái quê’ ngoan hiền.

Nhà hàng X. của mụ tú bà từ khi có sự xuất hiện của ả thì lại càng đắt khách. Khách ra vào nườm nượp và ai cũng muốn một lần được qua đêm với ả…. nguồn : Vnmon.Com …


Vì ả đẹp. Đẹp một cách ngoan hiền, thánh thiện. Mọi người vẫn thường gọi ả là con đĩ non. Con đĩ non như ả đã làm vui lòng mụ tú bà. Sự vui lòng ấy khiến cho ả dễ dàng hơn trong việc hành nghề.



Tháng đầu, ả không có gì.


Tháng thứ 2, ả kiếm được bộn nhờ tiền boa của khách. Nhất là những ông đã ngũ, lục tuần vẫn còn ‘hám gái’. Tuy cầm những đồng tiền nhơ nhúa trên tay, nhưng ả đã không thể nào cầm được nước mắt. Ả đếm từng tờ polyme, xếp lại thẳng thừng và tức tốc về quê đưa cho ngoại của mình. Ả vui không thể nào tả được, mặc dù trong lòng ả đầy nổi chua chát. Ngồi trên chiếc xe đò dằn và xóc, ả nhìn lên bầu trời thoáng mây xanh, lòng ả chỉ cảm thấy nhớ cái gia đình nhỏ bé của mình và mong muốn kiếm thật nhiều tiền, để ngoại, mẹ và hai em được no ấm.


Tháng thứ 3, ả lại kiếm được bạc triệu. Lần này vì nhập học nên ả không có thời gian đưa tiền tận tay cho ngoại. Ả chỉ gửi qua một người thân.


Tháng thứ 4, ả chính thức trở thành gái điếm cao cấp của nhà hàng X. Lúc này, ả cũng đến trường, ả là một cô sinh viên ngành Báo chí của một trường đại học danh giá của thành phố. Chẳng ai biết sau những giờ học ở trường của ả là gì? Chỉ có ả biết. Ả biết ả là một con đĩ. Và là một con đĩ đang có giá của Sài Gòn này.


Lúc này ả và mụ tú bà đã khá thân. Bà ta thường xưng ả là ‘con gái cưng’.

‘Con gái cưng ơi, tối nay chúng ta có khách VIP đó nhé con. Con phải chiều khách cho thật dịu dàng nha con yêu. Có như thế người ta mới boa con nhiều. Và lại ghé vào ‘nhà’ chúng ta nhiều…’


Những lần nghe như vậy, ả chỉ ậm ừ, cười, cho qua.

Sáng, ả lên lớp. Chiều, nếu không lên lớp ả sẽ đến nhà hàng. Còn không thì tới tối ả mới ghé. Hoặc có khi ả không cần phải ghé. Tự khách sẽ điện thoại tìm ả. Đa phần lúc này ả đi với khách quen.

Lúc này ả cũng có thói quen chat sex. Ả có làm bạn với một người tình nhỏ trên mạng. Chàng trai đó có tên là Thừa Nhân.


-Anh làm gì? Ở đâu?… nguồn : Vnmon.Com …

Ả gõ lách cách bàn phím. Không biết từ khi nào, một cô sinh viên như ả lại thích cái cảm giác được phiêu diêu qua bàn phím, tìm bạn qua thế giới ảo như thế này.

-Giảng viên. Anh biết em.

Màn hình hiện lên chữ, phía dưới có cái tên khá hay –Nguyễn Cao Thừa Nhân. Ả giựt mình. Và lại gõ:

-Anh biết em? Anh coi chừng nhầm người.

Ả cảnh giác. Lúc này ả vẫn đang show hàng.

-Em là một sinh viên đang học Báo chí tại KHXH&NV, có đúng không?

-Đúng.

Ả lại hồi hộp. Gõ lách cách. Ả chưa bao giờ cảm thấy trái tim mình lại xao xuyến như vậy. Nhưng ả vẫn không tin. Ả không tin là một giảng viên lại có thể có cái sở thích chat sex tầm thường này.

-Vậy tại sao anh vào đây?

-Vì anh muốn qua đêm với em.

Chàng trai mạnh dạn nói. Ả lại thấy tim mình hồi hộp.

-Em có thể xem hình của anh?

-Tối nay.11 giờ tại khách sạn MT. Anh có thể đến nhà rước em?

Ả lại trằn trọc. Quái. Cái tên này là ai nhỉ? Lại còn biết nơi mình ở.

-Anh biết nhà em?

Ả hỏi nhanh.

-Không, nhưng anh biết em sẽ cho anh.



Và thế là, đúng 11 giờ tối hôm đó, một con LeXus đen bóng loáng đợi ả trước cửa phòng trọ. Ả chưa bao giờ được đi xe hơi của một người khách nào. Thừa Nhân là người đầu tiên. Và chính anh cũng là người đầu tiên khiến ả phải xao lòng. Dù ả biết, mãi mãi hạnh phúc sẽ không bao giờ tìm tới ả. Ả chỉ nghĩ đơn giản. “Ăn bánh, trả tiền.”

Ngồi trong xe hơi, ả cảm thấy mình tự tin hơn rất nhiều. Tối nay ả diện một chiếc váy ngắn cũn cỡn, ôm sát body khá chuẩn.



Ả ngồi bên cạnh chàng tài xế. Và tim ả chưa bao giờ đập điên cuồng như vậy. Cứ như ả đã phải biết và yêu cái anh chàng này lâu rồi. Ả không thể hiểu nổi mình.



Thừa Nhân xuống xe, quàng tay qua vai ả vào khách sạn, cứ như một cặp tình nhân gắn bó lâu năm.

Ả nhìn lên. Đó là một khách sạn 5 sao nổi tiếng nhất của quận 1, quận trung tâm Sài Gòn. Ả chưa bao giờ cảm thấy lồng ngực khó chịu như vậy. Trái tim ả thì lại đang đập những hồi điên cuồng.

0 giờ. Đồng hồ điểm đúng 0 giờ.



Chàng trai có cái tên Thừa Nhân lúc này mới lộ rõ mặt. Ả há hốc mồm.

‘Anh… anh là…’

‘Đúng.’

Chàng trai sửa gọng kính trên mặt. Kéo chiếc car-vat ra và rất tự nhiên, trút bỏ bộ comple bên ngoài.


Còn ả, giờ này ả mới biết rõ bộ mặt thật của người có cái tên trong nick chat Thừa Nhân là ai. Thật ra, trái đất này rất tròn, chàng trai đó chính là một người thầy của ả. Anh ta chuyên về bộ môn ‘Triết học Mác-Lênin’.



Và như thế, anh ta đúng thật là một giảng viên. Một giảng viên của một trường đại học danh giá. Và ả biết, ả biết rõ về anh ta. Ả có chút mất hồn. Nhưng rồi ả đã kịp trấn tỉnh. Ả chỉ nghĩ thoáng qua một điều gì đó, nhưng rồi ả lại không cho phép mình nghĩ về điều ấy. Ả cởi bỏ xiêm y, lúc này ả chỉ mặc độc một cái áo ngực đen và quần chip ren mỏng.

Rồi cứ như việc ả phải làm. Ả lên giường. Nằm chờ bạn tình của mình. Không đúng, Thừa Nhân chỉ là một trong những vị khách của ả. 


Đó không phải là bạn tình.


Nhưng ả thấy lạ. Trái tim ả lại đập điên cuồng. Và ả sợ cảm giác ấy.

Thừa Nhân lúc này vừa từ toi-let ra.

Tất nhiên anh ta khác những vị khách trước đây của ả. Không vồ vã. Không dâm dục. Thừa Nhân giống như một người tình lâu năm đến với ả trong đêm cô đơn. Và chàng ta biết làm thế nào để ả vui.


“Vui”-ả chưa bao giờ nghĩ đến ba chữ ‘xa xỉ’ ấy. Nhưng đêm nay, ả đã thực sự nghĩ đến.

‘Em bất ngờ đúng không? Anh đã để ý về em trước đó.’-Chàng trai có vẻ thật lòng.

Ả nhìn vào mắt Thừa Nhân. Tim ả lại đập. Liên hồi.

‘Vì sao?’

‘Vì anh biết và yêu em ngay từ lần đầu gặp mặt.’

‘Em không hiểu?’

Ả chưa bao giờ nghe về tình yêu sét đánh. Nhưng nay ả lại nghe và như không tin vào tai mình.

‘Đơn giản chỉ là những cái nhìn. Anh thích em ở sự thơ ngây.’

Ả chợt cười, xếch miệng. Lúc này ả không biết ả có thể nghĩ gì? Thơ ngây? Có lẽ Thừa Nhân đã không biết ả làm nghề gì nên mới nói như thế.

‘Anh không biết về nghề nghiệp của em hay sao? Em nghĩ là anh phải biết chứ? Đúng không?’


Ả cần nhanh một câu trả lời. Nhưng Thừa Nhân chỉ nhìn ả. Nhìn ả trong một lúc lâu. Rồi cứ như ả được lạc vào thiên đường cổ tích. Ả chìm đắng trong vị men tình đầu. … nguồn : Vnmon.Com … Ả làm tình. Ả có một cuộc làm tình trọn vẹn. Lần đầu tiên trong đời ả biết đến cảm giác đạt khoái cảm là như thế nào. Lần đầu tiên trong đời ả được quấn quýt bên một người đàn ông đem lại cho ả cảm giác ấy. Ả đã không thể nào diễn tả được điều ấy.


‘Em cảm ơn anh.’-Ả thầm thì.

‘Vì điều gì?’-Thừa Nhân ôn tồn bảo.

‘Vì anh là chàng trai đầu đời của em.’

‘Vậy thì anh cũng cảm ơn em.’-Chàng trai lại đáp.

Ả lại nhìn đắm say vào mặt anh chàng. Họ lại cuốn vào nhau.

Đêm hôm đó lần đầu tiên trong đời ả cảm thấy mình được XXX trọn vẹn. Không toan tính. Không vụ lợi. Chẳng nghĩ đến tiền bạc hay những điều nhỏ nhặt lớn lao khác ngoài kia cuộc đời. Chỉ có ả và Thừa Nhân-người tình của ả. Ả hạnh phúc vì điều ấy. Từ vui, đã chuyển sang hạnh phúc.


Ả không hiểu lí do. Ả có nghĩ loáng thoáng qua ‘đó có phải là tình yêu?’, nhưng rồi ả lại lắc đầu, cố không cho phép mình nghĩ đến hai từ ngữ ‘thiêng liêng’ ấy.



Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, ả nghiễm nhiên thành bạn gái của anh chàng giảng viên trẻ tuổi Thừa Nhân.

Tình yêu ấy đã khiến bao người phải trố mắt. Không ít người ghen tỵ. Nhưng cả trường đại học, ai ai cũng phải thốt “Đúng là cặp trai tài gái sắc.”


Đó là những tháng ngày hết sức tuyệt vời của ả. Ả biết. Ả đang yêu. Và đang được yêu. Ả đang chìm ngập trong men say của thứ tình yêu tuyệt mỹ ấy.


………


Đến một ngày…


‘Chúng ta chia tay, em nhé!’-Thừa Nhân lên tiếng.

Đó là khi ả đang là sinh viên năm III, ả đã có một khoảng thời gian bên người tình của mình. Hai năm. Không nhiều nhưng cũng không phải ngắn.


Mắt ả đỏ hoe. Dạo gần đây ả vẫn thường cảm giác trống trãi, và có lẽ đây là lí do. Con gái vẫn thường có linh cảm mạnh. Ả không hỏi, không nói gì. Chỉ lặng lặng xếp đồ và rời khỏi căn biệt thự đồ sộ nơi hai năm qua ả đã gắn bó với tình yêu duy nhất của đời mình.

Ả cầm trên tay một sấp tiền mặt lớn, toàn là $.


Ả đau đớn vô cùng. Nhưng ả không khóc. Ả chẳng biết từ khi nào nước mắt của ả đã đông cứng. Ả kéo lê va-li theo dọc nhà thờ Đức Bà. Nơi này chính là nơi mà ả cảm thấy linh hồn được thanh thản và mát mẻ nhất.


Mỗi lần đến đây, bao nhiêu kỉ niệm lại ùa về. Yêu nhau, giận nhau. Ả và Thừa Nhân đều khắc dấu tại đây. Ả sẽ mãi không quên câu nói cho lí do đoạn tuyệt cuộc tình mà hắn ta đã nói: ‘Đơn giản thôi. Vì em là một con đĩ. Em không còn trinh khi đến bên tôi.’


Ả chìm nghỉm trong sự đớn đau tột cùng. Ả ngồi xuống và khóc nức nở. Nhưng rồi, ả vẫn phải cất bước. Ả không thể ở lâu nơi này được. Nơi này chẳng thể nào nuôi nổi cuộc sống của ả và bốn miệng ăn còn ở quê nhà.


Ả trấn tĩnh và lại tìm về cuộc sống mới. Cuộc sống của một con đĩ trước kia.


Về nhà trọ, ả tô một chút son môi bóng, nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ tôn vinh lên nét đẹp thanh tân nơi gương mặt thánh thiện của ả. Ả thay đồ, một bộ váy trắng. Trông ả đẹp như một thiên thần!


Rồi ả quay trở lại nhà hàng. Mụ tú bà vui mừng vì sự trở lại của ả. -‘Ma ma à, con muốn lại được là gái còn trinh!’


Một câu đề nghị liền mạch, dứt khoác. Mụ tú bà trợn tròn mắt. Bà ta đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Rồi nheo mắt bảo:-‘Được, ma ma sẽ giúp con!’


Rồi bà ta chở ả tới một nơi. Chỗ này tuy mới với ả nhưng cực kì quen với mụ ta cũng như những đàn chị đi trước. Người ta thường bảo đây là nơi để những con đĩ VMT. Và chỉ thực sự dành cho những con đĩ đẳng cấp như ả.


Kể từ giây phút đó, ả lại là gái còn trinh.


Và ả được tha hồ chủ động bán trinh tùy thích. Có thể nói ả đến nơi đó không ít lần.


Ả nhớ lần đầu tiên, ả đi với một ông khách 40 tuổi. Ông này cũng đi Mer hẳn hoi. Ông ta đề nghị với ma ma của ả là phải có bằng được một em ‘còn tơ’. Mụ tú bà liền chỉ ngay ả. Lúc đó ả mới vừa đi VMT về. Và lần đầu ấy, ả bán trinh lường gạt trót lọt. Đố có thằng nào rảnh rỗi mà đi kiểm chứng trinh giả hay trinh thật. Ả khẽ cười, xếch miệng, vẻ bất cần. Và lại chửi thầm: -‘Đ.M, bọn đàn ông trên đời này chỉ dừng lại có thế thôi hay sao?’


Ả bắt đầu tập tành hút thuốc, những lúc ả buồn. Những lần như vậy không hiểu sao khóe mắt ả cay nhòe, đỏ hoe lên.

Ả còn thích thú xăm mình. Ả xăm duy nhất ba chữ: ‘Hận T.N’ trên đầu cánh tay trái. Bạn bè ả vẫn thường hỏi nó có nghĩa gì. Nhưng ả cười đễu, lắc đầu cho qua.


Lần 2, lần 3, ả lại bán trinh trót lọt. Hả hê cầm những đồng tiền trị giá trên tay. Ả cười lớn lên trong đêm tối, trong góc phòng trọ nơi chỉ có ả và bóng đêm.


Đến lần thứ n, ả lại tới chỗ cũ, để VMT. Lần này ả đi theo yêu cầu của khách. Ả nghe bóng gió đâu thằng cha sắp phá trinh ả là một Việt kiều giàu kếch xù, làm bên những dự án bất động sản có giá hàng trăm tỉ.


Trước khi ả rời khỏi nhà hàng, mụ ma ma cười với theo: -‘Con gái cưng, được boa nhiều thì nhớ chia cho má với nhe con.’


Ả chẳng thèm nhìn mụ, cười xếch môi, cất bước đi.

Ả dừng lại tại cái nơi mà người khách đã yêu cầu. Nó là một tòa biệt thự khá nguy nga, tráng lệ với kiểu kiến trúc phương Tây.

Ả bấm chuông cửa. Bước vào nhà. Một điều gì đó quen thuộc dâng lên trong lòng. Nhưng ả không thể biết đó là gì.

‘Em cứ tự nhiên.’

Một giọng đàn ông trầm ồ lên tiếng. Ả quay lưng. Nhìn về phía chủ nhân của tòa nhà. Ông ta ngoài 50, khá điển trai, ăn vận hàng hiệu. Ông ta cười tươi nhìn ả.

‘Ồ, quả thật không hổ danh. Em thật đẹp.’


Ông ta có vẻ ưng ý ả ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Ả cũng cười nhẹ đáp trả. Rồi ả ngồi xuống so-fa, nhìn thẳng vào mặt người đàn ông. Dường như người đàn ông hiểu ý. Lại lên tiếng:-‘Cứ từ từ em à. Đừng vội vàng.’


Ả thấy nực cười cho câu nói đó. Đi bán trinh mà cũng phải đợi chờ nửa sao?


Ả ngồi, có thời gian nhìn ngắm tòa lâu đài đồ sộ này. Kiểu kiến trúc thật mới lạ, đậm chất phương Tây. Ả nghĩ có lẽ người chủ nhân này là một Việt kiều theo xu hướng tân thời thật. Ả cảm thấy mình nhỏ bé trước cái gia sản kếch xù này. Chỉ là ngôi nhà này thôi. Nó cũng đủ để ả và gia đình ả sống sung túc cả đời. Ả chợt chạnh lòng nghĩ, đến bao giờ ả mới có thể mua một căn nhà nhỏ, để cho ngoại, mẹ và hai em có thể sống sung túc hơn?


Tuy giờ đây một tháng ả có đủ tiền để lo cho gia đình mình, nhưng ả nghĩ nó vẫn chưa đủ. Ả chỉ có thể xây một cái nhà đường hoàng, che nắng che mưa, chỉ có thể đem lại cơm ngày ba bửa cho gia đình ả, chứ gia đình ả thật sự vẫn nghèo. Vẫn nghèo so với quê hương, với tổ quốc, với tất cả những gì mà ả biết, đã nếm trải mùi vị cuộc đời này.


‘Xin lỗi em, đã để em đợi lâu. Em cứ đi vòng quanh nhà tham quan nếu muốn. Anh vẫn còn chút chuyện bận..’

Ả lại cười nhếch mép. Cái thằng cha này? Không biết tính giở trò gì đây nửa. Đúng thật là…

Tuy nhiên ả cũng đứng dậy, đi lòng vòng qua lại. Ả đi hết vòng, rồi dừng lại tại một góc nhà. Ả đang thẩn thờ nhìn chằm hắm vào một bức tranh gia đình. Ả run lên bần bật. Tim ả đập mạnh.

‘Chúng ta có thể bắt đầu…’-Bất ngờ giọng nói trầm ấm của người đàn ông lại vang lên.

Ả gật đầu. Mặt lạnh lùng. Thoát y nhanh chóng. Trút bỏ lớp quần áo mỏng tanh bên ngoài, chỉ còn độc một bộ đồ lót hàng hiệu Triump.

‘Wou…’


Người đàn ông la lớn.


Ả đẹp ngây ngất. Thân hình ả phát dục hoàn hảo không thua kém một model chất lượng nào. Còn người đàn ông? Ả thấy được điều ham muốn đến tột đỉnh của ông ta qua đôi mắt, gương mặt.


Một cuộc làm tình lại diễn ra. Trên chiếc giường trắng muốt, đã có vài giọt máu nhỏ xuống. Có một kẻ đang phá trinh của một ả bán trinh.


Lúc về, không biết điều gì khiến ả vui, mà ả cứ cười suốt. Cười nắc nẽ một cách khó hiểu. Ả còn làm thơ. Một bài thơ con cóc đúng nghĩa. Ả đọc to lên trong căn phòng trọ chật hẹp của mình.


‘Bán trinh,

Tôi bán cái trinh đáng giá ngàn vàng,

Lần một,

Không,

Lần hai,

Cũng không phải,

Tôi bán đã không biết lần thứ mấy.

Tôi bán trinh

Tôi bán tình,,

Tôi bán đứt cả tình yêu của mình…’


Ả chợt khựng lại. Khi đọc đến hai chữ ‘tình yêu’. Ả nép sát vào một góc tường. Khóc sướt mướt. Ả châm thuốc. Phì phèo. Hình ảnh của một con đĩ bất cần đời. Chưa bao giờ ả cảm thấy buồn vui vui buồn lẫn lộn như vậy.

Ả đến bên tủ kính, lấy ra một chai Chivas, cứ thế nốc ừng ực.


Rồi ả ngủ. Giấc ngủ hiếm hoi trong những ngày gần đây. Từ khi Thừa Nhân rời bỏ ả, ả đã là một người không biết đến giấc ngủ là gì. Ả cũng bỏ học nhiều buổi tại trường. Ả chán cái cảnh đến trường, và đối mặt với người tình cũ.

Ả ngủ, giấc ngủ say nồng.


……..


Có một lần, ả tìm đến ma túy. Nhưng ả đã đủ lí trí để khựng lại. Lúc đó ả cô đơn. Nhớ về người tình cũ. Và lại khóc. Ả chưa bao giờ là cô gái yếu đuối. Nhưng thời gian gần đây. Ả lại khóc, khóc rất nhiều. Dường như ngày nào mắt ả cũng sưng lên vì khóc nhiều. Mỗi lần khóc ả lại cắn vào đầu cánh tay trái, nơi có dòng chữ đậm ‘Hận T.N’.



………


Cho đến một ngày, người đàn ông Việt kiều lại gọi điện cho ả. Ông ta đề nghị:

‘Làm gái bao của tôi nhé, cô gái bé nhỏ!’

Cứ như một vận may đến với ả. Khi nghe câu đó, ả không ngần ngại gật đầu đồng ý. Rồi đôi mắt ả nhìn xuống cánh tay trái, nhìn miệt thị xuống hàng chữ xăm ‘Hận T.N’. Trong đôi mắt ấy, gần như có một ngọn lửa đang cháy lớn.

Ả thoa chút kem nền, má hồng, môi son nhẹ rồi mặc vào mình một bộ váy trang nhã.

Ả kêu taxi nhanh đến căn biệt thự đồ sộ của người đàn ông. Chưa bao giờ ả cảm thấy những bước chân ả lại nhanh đến như vậy.


‘Tôi đến rồi đây.’

‘Vào nhà đi, cô em xinh đẹp.’

Người đàn ông Việt kiều đăm chiêu nhìn ả. Đôi mắt đầy tình ý.

‘Ông cần gì ở tôi?’

Vừa ngồi xuống so-fa, ả đã vào nhanh câu chuyện. Người đàn ông cũng không để ả phải đợi lâu, gật đầu bảo: ‘Chỉ là một người tình nhỏ. Haha…’

Ông cười lớn. Vẻ mặt đầy thú vị.

‘Giá cả?’-Ả cao giọng.


Ông ta lại đăm chiêu nhìn vào gương mặt ả. Một gương mặt thánh thiện. Nét đẹp không dễ có ở bất kì cô gái nào.


‘Tất nhiên, những gì thuộc về tôi, nó cũng là của em.’

‘Được, vậy hợp đồng bắt đầu từ ngày hôm nay.’

Ả lấy ra một tờ giấy, bắt người đàn ông phải đồng ý kí. Dường như ả đã chuẩn bị sẵn mọi thứ ở nhà. Điều này khiến người đàn ông phải dựng tóc gáy, tái mặt lại.

Nhưng rồi, ông ta vẫy tay. ‘Haha… Không sao… Không sao. Ok.’

Chữ ‘ok’ đó không biết người đàn ông đã suy nghĩ kĩ hay chưa, nhưng với ả, khi ông ta đã kí, có nghĩa là ả đã cầm chắc một nửa gia sản của người đàn ông trong tay.


Và cũng thật như giấc mơ, điều ả muốn đến sớm hơn ả tưởng tượng. Ả có villa, xe đi hiệu Audi, xài điện thoại Iphone, và tất nhiên, tiền lúc nào cũng rủng rỉnh trong túi.

Gia đình ả thì khỏi phải nói. Mẹ ả đã hết bệnh điên, bà ngoại ả thì làm chủ một nhà nghỉ bình dân, hai em ả được đến trường ăn học đàng hoàng. Có thể nói, mọi thứ giờ đây đối với ả, cứ như một màu hồng không tì vết nhám.

Có một lần đang làm tình, ả bất giác hỏi người đàn ông.


‘Sao lại chọn em?’

Người đàn ông nhìn ả. Mơn trớn thân thể ả. Ông ta luôn dịu dàng với ả như vậy. Đến độ những lúc như thế, ả không dám đối diện với người đàn ông ấy. Thật chất ả chưa bao giờ dám nhìn vào mắt ông ta, dù chỉ một lần.

Ả gặng hỏi mãi, ông ta mới trả lời.

‘Vì em còn trinh.’

‘Không đúng.’

Ả cho đó không phải là lí do. Nếu còn trinh, thiếu gì những đứa con gái khác, đẹp hơn, trẻ hơn và… Ả không dám nghĩ đến. Ả sợ khi nghĩ đến cái vụ VMT…

Người đàn ông lại cười. Ông ta thích sự thật lòng nơi ả.

‘Vì anh yêu em ở cả con người và tính cách. Như vậy được chưa, cô gái bé nhỏ?’

Ông ta vẫn thường gọi ả là ‘cô gái bé nhỏ’, ả nghe vừa dễ thương lại vừa buồn cười.


Hợp đồng làm gái bao của ả với người đàn ông gần như không có hạn. Lúc ả làm hợp đồng, ả quên ghi thời hạn. Và người đàn ông cũng không quan tâm đến điều đó. Gần như mọi thứ với ông ta giờ đây, điều gì cũng xoay quanh ả.

Vào mỗi buổi sáng, câu mà ông ta nói:


‘Cô gái bé nhỏ, em là người phụ nữ duy nhất của đời anh.’

Cho đến tận trưa, ông ta lại bảo:

‘Cô gái bé nhỏ, em là người tình duy nhất trong lòng anh.’

Và đến tối, vẫn câu nói đó, cùng một ý nghĩa.

‘Cô gái bé nhỏ, anh yêu em. Anh yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Vì em còn trinh…’

Rồi ông nhấc bổng ả lên. Làm tình cùng ả.


Dù đáng tuổi cha ả, nhưng thật sự người đàn ông dành một thứ tình cảm đặc biệt cho ả. Ả biết điều đó. Có khi ả cảm thấy có lỗi với ông ta. Nhưng có khi ả cũng chỉ cười xếch miệng, rồi chửi thề: ‘Đ.m, đời này cũng còn có một thằng xứng đáng là con người hay sao?’

Đối với ả, tình yêu đích thực đã chết từ khi ả kéo lê vali ra khỏi nhà của Thừa Nhân. Ả không bao giờ muốn nhắc đến cái tên ấy. Ả hận hắn đến tận xương tủy. Không khó để biết dòng chữ xăm trên tay ả nghĩa gì, nếu biết một chút về tình yêu đã qua của ả.

Ả đến với người đàn ông Việt kiều cũng có lí do. … nguồn : Vnmon.Com … Cái lí do đó như một mũi tên, bắn đi một lượt nhưng trúng cả hai con nhạn.


Kết thúc câu chuyện này thì cũng trong một hình ảnh khá độc. Người đàn ông Việt kiều cuối cùng quyết định li hôn người vợ hiện tại, tất nhiên vì muốn cưới ả làm vợ. Một người vợ đúng nghĩa. Nhưng đó không phải là hình ảnh sau cùng. Cái hình ảnh sau cùng khác chính là mũi tên bắn trúng con nhạn thứ hai của ả.


Ả muốn biết mặt con trai ruột của người đàn ông, chuyện đó chẳng khó khăn gì. Vì dù sao ả cũng là mẹ kế của chàng trai ấy.


Trong một buổi tiệc ra mắt ả cùng với gia đình. Người đàn ông đã lên tiếng, khi nhìn người con trai ruột độc nhất của mình:


‘Thừa Nhân, đây là mẹ kế của con. Con chào mẹ đi con.’


Đó là mũi tên mà ả bắn và thấy vui nhất trong suốt cuộc đời còn lại của mình. Còn mũi tên đầu tiên, tất nhiên là cái gia sản kếch xù mà ả đang thừa hưởng từ người đàn ông.



Cuối cùng thì ả nghĩ mình cũng đã bán trinh trọn vẹn. Một cái trinh không phải chỉ đáng giá 2 triệu.  

Chủ đề cùng mục


https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)